Tiếng kêu của quái thú liên tục vang lên suốt ba ngày liền.
Các loài quái thú, sự lợi hại của chúng làm cho mọi người mở mang tầm mắt.
Cho dù là lãnh đạo cao nhất của quốc gia nào đó cũng khó có thể tưởng tượng nổi trên đời lại có những con thú có sức mạnh ghê gớm như vậy được huấn luyện nên.
Qua các cuộc tranh đấu, chiến tranh ở một số khu vực cũng ngừng lại.
Lúc này sau khi tuyên bố xong, cả thể giới đều đồng lòng cổ vũ.
Nhưng bọn họ đều không thể ngờ rằng, kết thúc những cuộc chiến tranh kia lại phải dùng những cách khốc liệt như vậy để giải quyết.
Hội nghị thứ hai trên quần đảo quốc tế bắt đầu được tiến hành.
Sở Tiên ngồi phía trước, hắn biết rằng chuyện thú vị sắp đến rồi.
- Hiện nay, đại dương xuất hiện rất nhiều bảo vật, vậy vấn đề liên quan đến bảo vật đại dương này chúng ta nên giải quyết thế nào đây?
Lúc này, một người lãnh đạo cấp cao của một quốc gia nhìn thẳng vào Sở Tiên cất tiếng hỏi.
- Đúng vậy, quần đảo thuộc quyền sở hữu của cả thế giới, mỗi quốc gia đều có quyền được sở hữu nó, tôi thấy, những bảo vật kia cũng đương nhiên thuộc quyền sở hữu của tất cả mọi người
- Tôi lại không tán đồng việc này, nếu trong phạm vi lãnh thổ của một quốc gia xuất hiện bảo vật, vậy những bảo vật đó đương nhiên sẽ thuộc về quốc gia đó
Một vài người cất tiếng phản bác lại.
- Nhưng nếu nó xuất hiện ở khu vực chung thì sao, các ngài chắc hẳn biết sự tồn tại của cây quý, vậy cây quý kia xuất hiện ở Thái Bình Dương sẽ xử lý thế nào đây, là người nào phát hiện được người đó được sao? Một vài người cất tiếng tranh luận.
Cây quý đương nhiên thuộc người phát hiện ra nó, tôi có ý kiến rằng, ai phát hiện ra sẽ thuộc về người đó, người khác không được tranh cướp chiếm đoạt.
- Cây quý trên Thái Bình Dương đương nhiên sẽ được phân chia theo thực lực, ai thắng người đó sẽ có được cây quý
Khi hội nghị đề cập đến nguyền tài nguyên trên biển, cả đám người bỗng chốc nhao lên.
Trong số những người này, có một vài người cố ý nói, bọn họ như có như không nhìn về phía Sở Tiên.
Những người trong hội trường đều biết rằng, chủ nhân từng xưng bá vùng biển tám năm trước đang đứng ở đây, bọn họ từ trước đến nay đều không biết thế lực thực sự của băng hải tặc Nhân Ngư.
Một vài đầu não quốc gia biết rằng mục đích chủ yếu của lần mời thủ lĩnh băng hải tặc Nhân Ngư này chính là thăm dò thực lực của họ.
Nếu thực lực băng hải tặc Nhân Ngư quả thực không mạnh, vậy thì có một vài quốc gia chắc chắn sẽ liên thủ với Liên Hợp Quốc.
Còn nếu thế lực của băng hải tặc Nhân Ngư quả thực hùng mạnh, vậy thì bọn họ cũng không sao cả.
Tất cả quốc gia trên thế giới đều có mặt ở đây, vì vậy những quốc gia có đất liền tiếp giáp biển đương nhiên cũng có mặt ở đây.
Đại dương nhất định phải có sự phân chia, nếu băng hải tặc Nhân Ngư dám lớn tiếng yêu cầu quá nhiều, nhất định sẽ vấp phải sự phản đối của các quốc gia.
Đến lúc đó có khi mười mấy quốc gia, thậm chí mấy chục quốc gia liên thủ lại với nhau để đối phó cũng nên.
Lần này bọn họ không còn giống như tám năm trước nữa rồi, không còn ở trong tình trạng không có khả năng phản kháng nữa.
Nếu như băng hải tặc Nhân Ngư muốn tiếp diễn tình trạng như tám năm trước, họ đương nhiên sẽ không sợ nữa.
Sở Tiền cười cười nhìn người vừa nói.
Và những người có mặt trong hội trường lúc này đều bất giác nhìn về phía Sở Tiên.
- Tôi xin nói trước một chút, tập đoàn Pilaris chúng tôi có một cây quý trên Thái Bình Dương, nơi này thuộc chủ quyền của chúng tôi, những cái khác chúng tôi không tranh giành gì cả, còn cây quý này các vị muốn cũng không tranh được
Đột nhiên người sáng lập ra tập đoàn Polaris nói với mọi người.
- Chúng tôi chiếm cứ ở đó đã hơn ba năm nay, hơn nữa khu đó cũng thuộc vùng biển quốc tế, tôi nghĩ chắc không có quốc gia nào muốn tranh giành với chúng tôi đâu
- Đất nước tôi cũng có một cây quý, cây quý này nằm trong hải vực của quốc gia tôi, vì vậy nó thuộc về tài sản của quốc gia tôi
Trong thời gian ngắn ngủi, các quốc gia đang chiếm giữ cây quý dần dần cất lời.
Bọn họ chiếm được cây quý đương nhiên không giấu được các con mắt của quốc gia khác, vì vậy họ mới dứt khoát nói ra như vậy.
- Thủ lĩnh băng hải tặc Nhân Ngư, ngài có ý kiến gì về vấn đề hải dương này không?
Đột nhiên, đầu não của nước hùng mạnh nhất - Hoa Kỳ nhìn về phía Sở Tiên hỏi.
Sở Tiên lướt mắt nhìn một lượt mọi người, khuôn mặt lộ ý cười nói:
- Thời đại mới, đương nhiên có sự phân chia tài nguyên theo cách của thời đại mới, kẻ mạnh là vua, thế lực của ai mạnh có thể chiếm được nhiều tài nguyên hơn
- Tôi cũng đã nhìn thấy thế lực của tất cả mọi người, nhưng rất xin lỗi tôi vẫn phải nói rằng, toàn bộ hải dương này vẫn thuộc về băng hải tặc Nhân Ngư chúng tôi
- Tám năm trước băng hải tặc Nhân Ngư là bá chủ hải dương, vậy hiện tại tôi sẽ nói lại lần nữa với chư vị ở đây, hải dương vẫn sẽ là của chúng tôi
- Còn về lãnh thổ của các vị, tôi không có hứng thú
Sở Tiên vừa nói vừa tuyên bố chủ quyền của toàn bộ hải dương.
Đầu não của một vài quốc gia sau khi nghe Sở Tiên nói xong liên trầm mặc.
Sở Tiên không hề để ý đến mọi người, liền bổ sung thêm:
- Hội nghị lần này rất đơn giản, nếu quốc gia nào không phục có thể thử cùng chúng tôi.
- Thủ lĩnh Sở Tiên, băng hải tặc Nhân Ngư các ngài có phải quá bá đạo rồi không? Hiện giờ không còn giống như tám năm trước nữa.
Người sáng lập tập đoàn Paloris trầm mặc nhìn Sở Tiên.
- Ha ha. Sở Tiên cười lớn rồi nói:
- So với tám năm trước thì bây giờ tôi càng có tư cách nói câu này
- Nói như vậy, thủ lĩnh Sở Tiên không thèm để ý đến các quốc gia chúng tôi, muốn độc chiếm hải đương sao?
Một người trung niên híp híp mắt hỏi.
- Nói thực, những người đang ngồi đây đối với tôi đều là rác rưởi
Sở Tiên mỉm cười cầm tư liệu quái thú trên thế giới đang đặt trên mặt bàn nhẹ nhàng ném xuống đất.
- Bộp
Thanh âm rơi xuống vang vọng cả phòng hội nghị.
Tất cả các con mắt đều nhìn về phía Sở Tiên, trong mắt vài người còn hiện lên sát khí.
- Tôi đến tham dự hội nghị lần này là muốn nói với các vị rằng, các vị đừng có ham muốn với hải dương nữa. Sau này trừ những đợt vận chuyển thường trực ra, đừng làm những thứ khác, nếu có ai không phục, hoặc trong hội trường này có ai không phục đều có thể đến quyết đấu với băng hải tặc Nhân Ngư chúng tôi thêm một lần nữa
Sở Tiên nói xong liền đứng dậy.
- Thời gian tám năm qua có thể có một số người đã quên mất băng hải tặc Nhân Ngư chúng tôi, vậy bây giờ tôi chỉ còn cách để các vị tiếp tục nhớ lại một lần nữa
- Nào, tôi cũng không muốn nói nhiều, chúng ta cứ làm theo quy định của hội nghị quốc tế lần này, các vị đưa quái thú của mình ra quyết chiến với quái thú của băng hải tặc Nhân Ngư.
- Các vị cũng có thể liên thủ với nhau, nếu các vị thắng, băng hải tặc Nhân Ngư sau này sẽ không bước chân đến hải dương nữa.
- Các vị, hãy cùng thử đi, tôi sẽ cho mọi người thấy thực lực của chúng tôi, tôi tin rằng việc để tôi nói lên điều này cũng là mục đích của các vị
Sở Tiên phất phất tay, ánh mắt lướt qua một vòng rồi dời đi. Để lại hội trường tĩnh lặng, trên mặt mỗi người đều mang thần sắc khác nhau.