Liêu Du thì chẳng tán thưởng gì hết, cô thừa hiểu đây chính là lời tỏ tình công khai của Tần An với Diệp Trúc Lan, chỉ là thằng nhãi đó công nhiên trước mặt bao nhiêu giáo viên, bịa chuyện chẳng hề chột dạ, thằng nhóc đó có thể qua mặt người khác, làm sao qua mặt được cô, sao lại có thứ học sinh như thế? Sao Tần Hoài và Lý Cầm lại sinh ra đưa con quái thai như vậy?
Nghĩ tới chuyện thằng nhóc đó làm với mình hôm đó, răng nghiến ken két.
Tới khi Tần An kết thúc diễn giảng, nhận được tràng vỗ tay quy củ, đám học sinh chẳng ai nhớ y đứng đó nói tràng giang đại hải cái gì, cũng chẳng vì một bài phát biểu mà hình tượng của Tần An tốt hơn, nhưng mọi người đều nhớ cái tên Diệp Trúc Lan, cô tức thì được nâng lên thành nữ anh hùng giúp bạn khắc phục sợ hãi.
Chu Văn Lương mời Ngô Hoa Đức lên phát biểu vài câu coi như kết thúc buổi giáo dục an toàn.
Đến trưa, Tần An và Diệp Trúc Lan đều tới địa điểm bí mật ở vườn trà.
- Làm mình sợ chết khiếp... Bạn cứ đọc bảo thảo tử tế là được, vì sao kéo mình vào.
Diệp Trúc Lan miệng oán trách, tay thì gắp rau chuyển sang hộp cơm của Tần An, từ xưa tới giờ cô luôn là động vật ăn thịt:
- Hôm nay mình công khai nhắc tới bạn, nói chúng ta là bạn tốt, sau này dù chúng ta thân thiết một chút, thường xuyên ở bên nhau, không ai nói được gì. Dù có người nghi ngờ, chúng ta có thể đường hoàng nói họ đố kỵ trung lương, vấy bẩn tình bạn thuần khiết.
Mục đích của Tần An đơn thuần là có thêm cơ hội để dính lấy Diệp Trúc Lan:
Diệp Túc Lan ngậm đầu đũa, ánh mắt có chút hoang mang:
- Tần An, hai chúng ta là bạn tốt thật à?
- Tất nhiên, sao lại hỏi như thế?
Tần An nghi hoặc hỏi:
- Làm gì có bạn nào như thế?
Diệp Trúc Lan giảu môi làu bàu, bạn gì mà suốt ngày đòi hôn mình, bạn gì mà hơi chút lại nói thích mình, bạn gì nửa đêm canh ba trèo vào phòng người ta:
Tần An đặt đũa xuống, Diệp Trúc Lan lại có tâm sự gì rồi?
- Hai chúng ta có tính là yêu sớm không?
Diệp Túc Lan né tránh ánh mắt của Tần An, mặt đỏ bừng, kỳ thực cũng chẳng mong có được đáp án:
Hai người họ ngày càng thân thiết rồi, trong đầu Diệp Trúc Lan lúc nào cũng toàn hình ảnh Tần An, luôn muốn gặp y, nhớ Tần An thể hiện tình cảm với mình chẳng biết kiêng dè hay xấu hổ, nhớ ánh mắt nhìn mình đầy ôn nhu chiều chuộng, lòng ngọt ngào, cười một mình trong lớp.
Cô thậm chí nghĩ tới chuyện rất xấu hổ, nếu Tân An làm trái ước định, cứ thế hôn mình, cô sẽ không giận, thậm chí còn trông đợi.
Bọn họ đã thân thiết tới độ cảm thấy được trái tim đối phương cũng có chung nhịp đập.
Diệp Trúc Lan phát hiện mình gần đây càng lúc càng có triệu chứng yêu sớm như sách nói, ngày càng thích ăn mặc đẹp, trước kia ghét mặc váy vướng víu, bây giờ lại mặc, trước khi đi học còn soi gương. Đến lớp chẳng chú ý nghe giảng, về nhà chỉ mong mai đi học để gặp Tần An, làm bài thi thoảng lại ngây người, nghe tới chuyện của y lại đột nhiên hưng phấn hoặc phiền muộn, lén lút nấp trong phòng xem mẹ xem phim ở phòng khách, còn đặc biệt chú ý những đoạn nam nữ thân thiết, trong nhật ký ngày càng xuất hiện nhiều hơn hai chữ "Tần An".
- Không phải.
Tần An kiên định trả lời, y không muốn để Diệp Trúc Lan có chút gánh nặng tâm lý nào:
- Chúng ta có ngày ngày chơi trò hôn nhau không?
- Ai thèm chơi trò đó với cậu?
Diệp Trúc Lan giơ đũa dọa đánh:
- Bạn xem trên TV, nam nữ chính sau khi bày tỏ, đều sẽ hôn nhau phải không?
Diệp Trúc Lan gật mạnh đầu, nhìn cảnh đó, cô thường hoảng loạn, sinh ra tưởng tượng rất đáng xấu hổ.
- Thế thì chúng ta còn chưa phải rồi, nếu bạn thấy chúng ta yêu sớm, hay là bây giờ hôn nhau đi.
Tần An cười hi hì, chẳng biết xấu hổ là gì chu môi ra:
- Trông bạn như Trư Bát Giới ấy...
Diệp Trúc Lan thở phào gắp miếng thịt lớn bịt miệng Tần An, cười khanh khách vô ưu vô lo, như tiếng chuông gió, trong trẻo thuần khiết: