Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 139: Cô gái xinh đẹp. (1)

Chương 139: Cô gái xinh đẹp. (1)



Trần Thiên Thiên nhìn ná của Tần An, lại nhìn cái ná gỗ làm bằng chạc cây buộc dây cao su của mình, xấu hổ chỉ muốn dấu nó đi.

Ná phức hợp của Tần An thực sự rất dọa người, lắp lên tay trông vô cùng chuyên nghiệp, lại phối hợp với bản vẽ cực kỳ phức tạp kia đã giáng một đòn tâm lý chiến mạnh mẽ vào Tần Thiên Thiên, hiệu quả vô cùng tốt, Trần Thiên Thiên mất tự tin rồi, cái ná kia phối hợp thên đạn sắt, bắn gãy xương đùi người lớn cũng không thành vấn đề.

Là người chơi ná, Trần Thiên Thiên cũng nhìn ra, thứ này đáng sợ nhất không phải ở uy lực mà là tính chính xác, kết cấu phức tạp của nó tiêu trừ các yếu tố bất lợi như rung tay khi kéo ná, giảm thiểu yêu cầu kiểm soát lực của ná truyền thống, bắn sẽ nhanh hơn, chuẩn xác hơn.

Khuyết điểm duy nhất là là mang theo rất bất tiện, không ứng phó được với tình huống đột phát, song lúc này không thành vấn đề.

Tần An quẹt mũi giơ cao tay, cứ như ánh đèn sân khấu đang chiếu vào mình vậy, y tính toán trình độ của mình so với Trần Thiên Thiên không phân cao thấp, nhưng muốn thắng chắc phải có thứ này, đảm bảo hơn dùng luôn cả tâm lý chiến.

- Muốn tỉ thí thế nào?

Trần Thiên Thiên hít sâu mấy hơi lấy lại bình tĩnh, cô rất tự tin vào bản thân, giống sự tự tin của người từng trải, cô chơi ná từ nhỏ:

Tần An lấy ra hai loại bóng bay đỏ và vàng, mỗi thứ mười cái:

- Tôi thổi bóng vàng, cô thổi bóng đỏ.

Không lâu sau, bóng bay thổi xong, thả xuống nước, chẳng mấy chốc gió đưa bóng trôi ra giữa hồ.

- Mỗi người bắn mười phát, ai bắn vỡ nhiều hơn là thắng.

Tần An xếp hai mươi viên bi sắt thành hai đống:

- Thế nào?

- Rất công bằng, hòa thì sao?

- Chơi tiếp, tôi chuẩn rất nhiều.

Hai người tự chọn màu, Trần Thiên Thiên chọn màu đỏ, Tần An màu vàng, sau đó nhìn bóng trôi xa dần, cả hai đều kiêu ngạo vào tài nghệ của mình.

- Bắt đầu.

Bốp! Bốp! Bốp!

Tiếng bóng bay bị vỡ được gió thổi vang khắp hồ, Trần Thiên Thiên bắn năm phát thì trúng bốn, cô bắn rất nhanh, bắn xong mới chú ý Tần An còn đang ngắm đi ngắm lại chưa bắn phát nào.

- Sao chưa bắn đi.

- Đợi cô bắn xong.

- Thua đừng kiếm cớ đấy.

Trần Thiên Thiên cảnh cáo, vì lúc này bóng của Tần An đã trôi đi xa hơn, tất nhiên càng khó hơn:

Lại năm phát liên tục nữa, lần này Trần Thiên Thiên chỉ bắn trúng ba viên, tuy chưa có cảm giác tốt nhất, nhưng đây là trình độ lúc bình thường của cô.

Tần An bật đèn laze lên, một cái chấm đỏ xuất hiện ở bóng vàng, y mỉm cười.

Bốp! Bốp ! Bốp!

Không cần ngắm, mỗi lần chấm đỏ chiếu tới quả bóng nào là bi sắt bay chính xác tới đó, bóng vỡ tan tành, Trần Thiên Thiên mặt biến sắc, không ngờ tia laze có tác dụng này.

Mười viên đạn, trừ phát cuối cùng vì Tần An đắc ý cười quá to làm bắn trượt, còn lại chín viên trúng đích, chiến thắng áp đảo.

- Tao nói được làm được, không quản vào chuyện của Tần Manh và Lý Tâm Lam nữa.

Đứng thất thần một lúc, Trần Thiên Thiên nhận thua, bản thân nhiều lần nói Tần An thua đứng quịt, không lý nào tới mình lại giở quẻ:

- Có điều tao không có 500 đồng, nói yêu cầu khác đi, tao không muốn nợ ai hết.

Tần An sớm biết Trần Thiên Thiên không có tiền, nếu không đã chẳng hút thuốc lá Hồng Mai hạng bét rồi, ném tới một cái túi:

- Mặc vào, chúng ta hết nợ.

Trần Thiên Thiên nghi hoặc mở túi ra, tức thì sắc mặt vô cùng khó coi.

Mũ rộng vành buộc nơ bướm, tóc giả màu vàng, váy công chúa quai đeo, găng tay trắng, tất nhung đen, còn một đôi giáy cao gót màu trắng trong suốt như pha lê.

Tần An mỉm cười nhìn Trần Thiên Thiên, sáng lạn như ánh sóng bên hồ, nhưng trong mắt Trần Thiên Thiên vô cùng đáng ghét, lòng sinh ác ý, muốn đẩy thằng nhãi thất đức này xuống hồ chết đuối.

Cho dù đúng như Tần An nói, nội tâm Trần Thiên Thiên khao khát được sống như một cô gái, nhưng ở trong hoàn cảnh này, Trần Thiên Thiên chỉ thấy bị sỉ nhục.

- Sao thế, không phải nam tính lắm à? Giờ lại do dự, lộ ra bản sắc con gái rồi, thứ này khiến tôi phải xin nghỉ học một ngày lên huyện mới kiếm được đấy.

Tần An nói khích:

Trần Thiên Thiên cắn răng, xách túi đi vào phòng máy trên đập.

Trong phòng máy tối om, chỉ có một lỗ thông khí có ánh sáng chiếu vào, Trần Thiên Thiên đóng cửa, khóa trái, lần mò mặc váy.

Tần An ngồi ngoài chống cằm nhìn sông Thanh Thủy bị đập Ngũ Tinh chặn lại, nước chảy thong thả, cho tới khi lên phía bắc hội tụ vào dòng Tương Nam giang, tâm tư cứ thế thả trôi theo dòng nước, đến khi nghe tiếng cửa sắt ken két mở ra mới quay đầu lại.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch