Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 165: Cố nhân tái kiến. (1)

Chương 165: Cố nhân tái kiến. (1)



Gò má trắng trẻo của Lý Thục Nguyên mất đi vẻ hồng hào trước kia, mặc dù miễn cưỡng lấy tinh thần, trang điểm ăn mặc chỉnh tề nghiêm túc một chút, nhưng người từng trải nhìn là thấy được sự mệt mỏi cả tinh thần và thể xác trong cô.

- Liễu Giang Minh, đây là Lý Thục Nguyệt, bà chủ mỏ than mà chúng ta đặt than.

Tần Hướng Sơn giới thiệu hai bên, rồi nói với Lý Thục Nguyệt:

- Sau này có chuyện gì cháu tìm ông ấy là được.

- Xin chào, mong được chiếu cố nhiều hơn.

Lý Thục Nguyệt bắt tay Liễu Giang Minh, nhà máy có một cái nồi hơi rất lớn, có thể nói là khách hàng lớn lâu dài của mỏ than, cô tất nhiên phải tới gặp mặt người chịu trách nhiệm.

Mọi người đều biết Lý Thục Nguyệt là cháu dâu của Tần Hướng Sơn, không chiếu cố sao được?

Lý Thục Nguyệt chỉ ở lại công trường một lúc rồi vội vàng về mỏ than, chẳng kịp để ý Tần An cũng có mặt, mỏ than có đống việc đợi cô, dù bận bịu suốt mà mọi thứ vẫn rối loạn.

Tần An nhìn bóng lưng chi dâu biến mất trong xe, xe khởi động cuốn theo bụi công trường đi xa, huých vai Tần Tiểu Thiên đang hậm hực vì mất buổi đi chơi:

- Chiều tới mỏ chơi đi.

- Mỏ thì có gì hay mà chơi? Hay là chúng ta xuống mỏ?

Tần Tiểu Thiên hứng thú hẳn:

Mỏ thì có chỗ nào hay được, thấy Tần Tiểu Thiên tự tìm ra hứng thú trong đó, Tần An cũng không buồn dụ dỗ hắn thêm nữa.

Suốt cả một buổi sáng Tần Hướng Sơn bận rộn ở công trường, dẫn cả hai đứa bé theo, ông chẳng hi vọng gì chuyện học hành của con trai rồi, muốn con mình tiếp xúc sớm một chút chuyện làm ăn.

- Hai đứa muốn ăn gì nào? Bác chiều hết, coi như đền bù.

Hơn mười một giờ, Tần Hướng Sơn mới xong việc:

- Tới quán Gà Rừng nhé?

- Không đi, không đi, chỗ đó chỉ cha thích, con không thích, tới Khách sạn Thanh Hà đi, nghe đám bạn học con nói đó là cái khách sạn to nhất thị trấn.

Mặc dù trong lòng Tần Tiểu Thiên coi thường cái gọi là khách sạn lớn nhất thị trấn, nhưng mà coi như có còn hơn không:

- Cháu đồng ý.

Tần An kỳ thực cũng đang định xúi bác mình tới đó:

Tần Hướng Sơn gọi điện tới đặt chỗ trước, khi ông tới nơi thì chủ khách sạn Thi Y Văn và chồng Chu Văn Lương đi ra đón tiếp.

Gọi là khách sạn Thanh Hà cho oai chứ, thực tế chỉ trang trí tốt hơn nhà hàng thường một chút, tường ốp ít kính bên ngoài trông cho hiện đại, có một cái bãi đỗ xe lớn, Tần Tiểu Thiên xuống xe trước tiên, nhìn qua một lượt đã bĩu môi.

- Ông chủ Tần, khách quý khách quý, a, Tiểu Thiên và Tần An cũng tới à, nào, nào, lên phòng bao trên lầu.

Chu Văn Lương nhiệt tình chào đón, khách khí một phen rồi đích thân làm phục vụ viên dẫn bọn họ vào khách sạn.

Cả trấn mới có một khách sạn ra hồn chút, lại là cuối tuần, khách khứa đông, không ít người là cán bộ thị trấn, đi vài bước lại có người chào hỏi làm Tần Hương Sơn phải nói vài câu, xem ra bữa cơm này muốn yên ổn cũng khó.

Vào phòng bao rồi, Thi Y Văn mở thực đơn ra niềm nở nói:

- Nghe Văn Lương nhà tôi kể, Tiểu Thiên và Tần An là học sinh ưu tú nhất trong thị trấn, tôi vốn không tin, hôm nay gặp hai đứa bé này, mặt mày sáng sủa tuấn tú, nhìn một cái là thích rồi, e hơn Thanh Hà nhà tôi không ít, nào, hai cháu muốn ăn gì cứ gọi, hôm nay dì mời.

Chu Văn Lương không chỉ là hiệu trưởng, còn kiêm chức danh phó chủ nhiệm học khu, thường ngày bận rộn, không thể chiếu cố chuyện làm ăn trong nhà, Thi Y Văn một mình kinh doanh khách sạn ăn nên làm ra, không hoàn toàn là nhớ mối quan hệ của chồng, là người tinh minh, ăn nói càng khéo léo hỏi nịnh người.

- Thế sao được.

Tần Hướng Sơn không muốn nhận ân tình này, ông ta thích rõ ràng dứt khoát:

Tần An vừa tới phòng bao là không ngồi yên được nữa, không để ý tới những lời khách sáo chẳng có tí dinh dưỡng nào của hai bên, chạy ra ngoài, loanh quanh một hồi, đợi phụ vụ đưa thức ăn tới mở cửa ra, làm bộ tình cờ thấy Tôn Tôn, thò đầu vào reo lên:

- Tôn Tôn, bạn cũng ở đây à?

Chu Thanh Hà quả nhiên bỏ không ít tâm tư, trong phòng rất nhiều bong bóng đủ màu thả khắp phòng, còn có nến, trông giống cảnh mấy bữa tiệc của phim Đài Loan.

Vợ chồng Tôn Ngạn Thanh và Trọng Hoài Ngọc ngồi hai bên con gái, trong phòng bao không có trưởng bối lớn tuổi, còn có đứa con trai gầy gò hơn mười tuổi, một cô gái quay lưng về phía cửa, phòng không lớn, không khí vui vẻ đầm ấm của gia đình.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch