- A, không ngờ người mẫu đại diện của họ là Giang Đại Nhi.
Tần Hoài xem người của Điện khí Ái Đạt phát biểu, thốt lên:
Bên cạnh nam nhân trung niên đeo kính gọng vàng trí thức là cô gái xinh đẹp chừng hai mươi tuổi vô cùng xinh đẹp duyên dáng.
- Lúc nãy em thoáng thấy Giang Đại Nhi nên mới bảo Tần An chuyển kênh đấy.
Lý Cầm cũng chăm chú nhìn TV:
- Giang Đại Nhi là ai vậy mẹ?
Tần An thuận miệng hỏi:
- À, là ca sĩ gần đây có xuất hiện trên chương trình âm nhạc, không giống ca sĩ bây giờ toàn hát ngạc trào lưu, cô gái này hát mấy bài hát xưa hay lắm, nhất là chuyển tải được bảy phần thần vận của Đặng Lệ Quân.
Xem ra cả cha mẹ đều thích cô ca sĩ này, vì Tôn Tôn cho nên Tần An cũng biết không ít ca sĩ, ngôi sao nổi tiếng, nhưng không nhớ ai tên Giang Đại Nhi, chắc cũng chỉ sớm nở tối tàn như cái Điện tử Ái Đạt kia mà thôi.
... …
… …
Thứ hai, nhiệt độ giảm xuống gần mười độ, khung cảnh đìu hiu đầu đông mang một phong tình khác lạ, người qua đường chẳng mấy ai có tâm tư thưởng thức, co ro trong những cái áo bông dày nặng nề, ai nấy muốn mau mau chóng chóng đến chỗ làm, chui vào phòng đóng cửa lại cách tuyệt với cơn gió lạnh tai quái, còn Tần An, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo mang các loại tâm tư khác nhau tới trường chuẩn bị cho kỳ thi giữa kỳ.
Tần An vui vẻ thoải mái, y đang dần thích ứng với cuộc sống một tuần đi học năm ngày của học sinh, mặc dù thi thoảng cũng trốn học, nhưng tuyệt đại đa số thời gian đều chăm chỉ nghe giảng làm bài tập, chẳng lợi dụng ký ức cũ để đi kiếm tiền, cũng không tham gia vào thế giới đấu đá của người lớn, y có đủ tinh lực và động lực tham gia kỳ thi này.
Ưu thế của Tần An không chỉ là cái đầu thông minh từ khi sinh ra mà cha mẹ cấp cho, ý thức người trưởng thành cùng có cái nhìn tổng quát về kiến thức giúp y tìm được phương thức học tập hợp lý, lúc này đang ảo tưởng nếu mình lọt ba thứ hạng đầu sẽ có bao cô bé nữ sinh nhìn mình với ành mắt hình trái tim.
Tần Tiểu Thiên thì sao cũng được, hắn nhiều lần thăm dò cha mình, cha tuy nghiêm khắc yêu cầu mình học tập, nhưng xem chừng nếu mình thi chẳng ra sao thì cũng không bị ăn đòn như ở Đài Loan. Vì hắn cho rằng cần một giai đoạn thích ứng, phương pháp giáo dục của Đại Lục không thích hợp là lý do tốt.
Chỉ có Tôn Pháo là lo lắng trùng trùng, cha hắn bây giờ cứ lấy Tần An làm điển hình của lãng tử quay đầu, làm lại cuộc đời để giáo dục hắn. Rõ ràng Tần An càng ngày càng xấu, có cái miệng là càng ngày càng ngọt, đi đi về về gặp ai cũng vui vẻ chào hỏi, vậy mà người lớn ai cũng khen, hắn cũng muốn học theo lắm, mà không quen, mở lời khó khăn.
- Tần An, lần này mày làm bài thi vừa phải thôi, nếu không cha tao lấy ảnh mày treo trên tường mất, cuộc đời tao sẽ tối tăm bi thảm.
Đây không phải là lo lắng thái quá, cha Tôn Pháo có sở thích kỳ quái với ảnh người, tường nhà treo đầy ảnh cùng danh ngôn của Newton, Aert Einstein, Carl, nửa đêm thức dậy nhìn đống ảnh đó là dựng tóc gáy:
- Anh ấy chưa chết, treo ảnh làm gì?
Tần Tiểu Thiên cười lớn:
- Nó mà chết thì nhà tao đã chẳng treo ảnh nó, nhưng nó không chết được, nó có tấm thân của con gián, nên nhà tao thế nào cũng có ảnh nó trên tường.
Tôn Pháo càng thêm u uất:
- Hai đứa mày ngứa da ngứa thịt à, chẳng lẽ sau hôm chúng ta đào viên kết nghĩa, bọn mày trở về không đọc nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm.
Bọn trẻ con nói tới sống chết chẳng cố kỵ, Tần An đau khổ trong lòng, cái thằng Tôn Pháo này chẳng ra cái gì, thành tích của mình vừa tốt hơn một chút là hắn đã cầu mong mình chết:
Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo ú ớ, chết rồi, hôm đó về có thề sinh không cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm cùng tháng cùng ngày, Tần An mà chết, hai người có phải chết theo không?
Tôn Pháo thấy hôm đó mình đề xuất kết nghĩa đúng là ngu xuẩn.