Diệp Trúc Lan có chút né tránh, cô thấy mình và Tần An đã làm rất nhiều việc, hơn xa cái giời hạn cầm tay mà Tôn Tôn nói, chợt cảm giác dưới mông có cái gì đó cồm cộm, lật đệm lên, liền thấy hộp có tiêu đề (Hướng dẫn vợ chồng tân hôn), bên ngoài có bức tranh đôi nam nữ cởi trần ôm nhau, ném vội xuống giường:
- Á, cái gì thế này?
- Một lần mình thấy ở hiệu thuốc có cuốn sách này.
Tôn Tôn cầm lên, mặt hơi đỏ:
Hai cô nhìn nhau, đều có chút khẩn trương, không ai nói gì nhưng đều cảm giác hiểu ý đối phương.
Diệp Trúc Lan thấy tim mình sắp vọt ra ngoài rồi, rốt cuộc không khống chế được đề nghị:
- Xem một chút đi.
Nói xong lỗ tai đỏ rực như lửa.
Tôn Tôn rất đường hoàng lấy lý do:
- Nếu như hiệu thuốc bán thứ này, chắc không phải là thứ xấu.
Lại có chút không dám chắc bổ xung:
- Nhưng nếu là thứ khiến người ta biến xấu thì sao?
Diệp Trúc Lan là con mèo nhỏ tò mò, cực kỳ muốn biết bên trong có gì lắm:
- Hay chúng ta gọi Tần An lên cùng xem, sẽ không sợ nữa.
- Không được, tuyệt đối không được.
Tôn Tôn lắc mạnh đầu, đuôi ngựa quất tới cả trước mặt, Diệp Trúc Lan chỉ mơ mơ hồ hồ đoán ra bên trong nói về cái gì thì cô thì biết chắc sáu bảy phần, nếu để Tần An biết hai người họ xem thứ này, cô đào một cái hố nhảy xuống luôn cho rồi:
Cuối cùng hai cô gái thống nhất ý kiến là mở ra, Diệp Trúc Lan bạo dạn hơn, nghiêm túc mở hộp, bên trong có cuốn băng, lúc này tất nhiên không thể lùi bước, liền bật đầu video lên, cho băng vào...
Tần An vất vả rất lâu, nhờ vào vật dụng đầy đủ trong bếp của quán Gà Rừng làm ra được ba món canh một món mặn, gọi:
- Tôn Tôn, Diệp Tử thức ăn xong rồi.
Tranh thủ dọn dẹp bếp bừa bộn, cho rác vào túi, không thấy trên lầu có động tĩnh gì, Tần An đi tới cầu thang gọi lần nữa:
- Này, có nghe thấy mình gọi không vậy.
- Đây!
- Nghe rồi, nghe rồi!
Trên lầu truyền xuống tiếng đáp lộn xộn của hai cô gái như bị giật mình, tiếp đó là một hồi náo loạn, không biết có cái gì rơi, mất một lúc hai cô gái mới mang sọt rác xuống, chạy ra ngoài đường, lề mề một lúc mới vào, ngồi xuống bên bàn.
Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn cúi đầu húp canh, má đỏ au, chẳng nói chẳng rằng.
- Canh có ngon không?
Tần An đợi mãi không thấy ai đánh giá món ăn bỏ không ít tâm huyết của mình, nghi hoặc hỏi:
Hai cái đầu cùng gật.
- Không ngon à?
Hai cái đầu lần nữa cùng gật.
Có vấn đề, nhất định có vấn đề, Tần An đẩy đĩa thịt xào măng tới, ánh mắt nhìn chằm chú:
- Ăn ít thức ăn đi.
Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn gắp vài miếng, sau đó lại cúi đầu húp canh.
Tần An bỏ đũa xuống, nghi ngờ mỗi lúc một lớn.
Ăn xong uống xong, Tôn Tôn vội vội vàng vàng dọn bàn, sau đó đeo cặp sách lên:
- Tần An, mình về trước đây.
Nói rồi kéo tay Diệp Trúc Lan đi, Diệp Trúc Lan lề mà lề mề tới cổng, đứng lại không đi nữa.
- Còn không đi mau?
Tôn Tôn dậm chân, thấy Tần An nghi thần nghi quỷ theo sau, dậm chân nói:
- Kệ bạn đấy.
Rồi chạy mất hút.
Diệp Trúc Lan từ từ hạ cửa cuốn xuống, nắm tay Tần An đi lên lầu, đóng cửa lại.
- Hai bạn chơi cái trò gì thế?
Tần An có chút buồn bực, vất vả làm mấy món ăn, nếm thử thấy rất hài lòng, đợi hai cô gái khen ngợi, thỏa mãn chút hư vinh, kết quả là chỉ cắm cúi ăn không nói không rằng:
Diệp Trúc Lan còn đỡ, Tôn Tôn ăn xong là chạy ngay làm Tần An rất tức giận, ít nhất cũng phải rửa bát chứ.
Tuy bây giờ cả ba rất thân thiết, rốt cuộc quan hệ giữa Diệp Trúc Lan và Tần An khác hẳn với Tôn Tôn, mặc dù hết sức xấu hổ, những giữa hai người, sự xấu hổ này là lý do khiến hai người càng thêm xao động.
Diệp Trúc Lan lấy ra cái băng (Hướng dẫn vợ chồng tân hôn) cho Tần An xem.
Nhìn thấy cuốn băng, Tần An biết ngay là sản phẩm Đường Khiêm Hành và Tề Mi để lại, cũng không hiểu sao hai người đó lại đi xem thứ băng cổ hủ này, bên trong chỉ có vài tấm ảnh ướt át, vài đoạn phim không quá lộ liệu, không khác gì băng sex kiểu sách giáo khoa, muốn tìm kích thích cũng không cần xem thứ này chứ?
Chẳng trách Tôn Tôn lại hoảng loạn bỏ chạy như thế, cười thầm tới đau cả bụng, quai hàm khống chế cơ mặt tới cứng đờ, cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh: