Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 223: Cả đời lo không hết. (1)

Chương 223: Cả đời lo không hết. (1)



Ống kính chao đảo, thoáng qua cảnh mấy cô gái cười đùa, cuốn băng video tới đó kết thúc.

Tần An xem lại một lần nữa, lần này chẳng nghe An Thủy nói gì, chỉ chống cằm nhìn khuôn mặt xinh đẹp, nghe giọng nói êm ái của cô.

Còn định xem thêm lần nữa thì nghe thấy ở cửa có tiếng động, Tần An sực nhớ ra mình còn đang ở trong phòng ngủ của Liêu Du, ài, không biết cái hình tượng xấu của mình khiến Liêu Du một mình ở phòng khách chờ đợi bao lâu tưởng tượng ra cái gì.

Tần An cúi người lấy băng, ngồi lâu tê chân, lảo đảo va vào cái tủ đứng bên cạnh, cánh cửa mở ra, không ngờ bên trong có các loại áo lót đặt chỉnh tề, áo trong mùa đông gấp gọn gàng, ít quần lót nho nhỏ tựa hồ không còn phù hợp với thể hình hiện giờ của Liêu Du, cái áo ngủ mỏng treo cánh cửa rơi xuống đất.

Mặc dù giống nam nhân bình thường, thấy đồ lót của nữ giới, nhất là mỹ nữ đầy sức cám dỗ đều có chút ngứa ngáy, Tần An không thô bỉ tới mức lấy ra sờ mó hay ngửi, vội vàng treo áo lên, đóng cửa lại.

Lấy băng ra, Tần An mở cửa.

Cảm giác có cái gì đè lên cửa, bản năng buông tay né sang một bên, không ngờ Liêu Du loạng choạng lao vào, may là không ngã, chỉ là lúng ta lúng túng.

- Cô làm gì thế?

Tần An dở khóc dở cười, không ngờ nãy giờ Liêu Du áp tai vào cửa nghe trộm nãy giờ:

- Ai mà biết em ở bên trong xem thứ xấu xa gì.

Liêu Du mặt hầm hầm nói, dù sao thì bị mất mặt nhiều rồi, mặt dày rồi:

- Nếu nghĩ là em xem thứ xấu xa, sao cô lại nghe trộm?

Tần An giơ cuốn băng lên:

- Hay là chúng ta cùng xem nhé?

- Tần An, tuổi em mà xem thứ dơ bẩn là không đúng, đưa cuốn băng cho cô, không nên sa đọa nữa.

Mặc dù biết lời của mình rất ít tác dụng, nhưng Liêu Du vẫn lấy uy nghiêm giáo viên ra, cô thấy đây là trách nhiệm của mình, thằng bé này chỉ hiếu động nghịch ngợm như bản tính tuyệt đối không hề xấu, nhưng luôn có ranh giới, đi quá xa thì không đầu được:

- Chẳng lẽ lớn rồi thì được xem ạ, cô Liêu, em đưa cô, sao biết cô không xem một mình.

Bản thân bị hiểu lầm chả sao, nhưng bên trong là hình ảnh An Thủy, bị người ta gọi là thứ dơ bẩn, y thấy rất khó chịu, không quản được cái mồm:

- Sao em lại xem thứ này, giao ra đây, không tôi mách cha mẹ em.

Liêu Du càng thêm khẳng định, quát:

Lại thế rồi, đại khái đây là bệnh nghề nghiệp, Tần An không tranh cãi, đặt cuốn băng vào tay Liêu Du rồi rời đi.

Liêu Du tay cầm cuốn băng, cứ như cục sắt nóng, ném ngay lên giường, giờ thì làm sao đây? Liêu Du nhìn cuốn "phim đen" mà lúng túng.

Bất kể thế nào phải xác nhận nội dung bên trong đã, nếu đúng là phim đen, cô có thể đường đường chính chính thiêu hủy, nếu không phải, cô phải trả lại cho Tần An, nhưng như thế không phải chứng tỏ mình xem rồi à? Thằng nhóc đó sẽ chế nhạo mình giữ lại xem một mình.

Nhưng nếu thực sự là thứ băng không lành mạnh, chẳng phải mình có thứ uy hiếp thằng nhóc đó à? Khi đó nó sẽ ở thế yếu so với mình, Liêu Du thấy rất đáng cược một phen.

Cúi người xuống chuẩn bị cho băng vào đầu, đột nhiên thấy cửa tủ mở hé, vội vàng mở ra xem, nữ giới rất nhạy cảm với thứ này, phát hiện đồ của mình bị đụng chạm.

Tần An vừa xem băng bẩn vừa đụng chạm đồ lót của mình, chỉ thoáng tưởng tượng ra cảnh đó Liêu Du đã tức giận vô cùng, không xem cuốn băng nữa.



Tần An nào biết cô giáo Liêu chín mọng có suy nghĩ lớn gan tới thế, thấy mình cây ngay không sợ chết đứng, đường hoàng về nhà, đợi Liêu Du xem băng xong xin lỗi mình, trong lòng hưng phấn, đợi người của An Thủy tới nơi là y có thể chính thức biến kế hoạch trong đầu thành hành động thực tế rồi.

Về nhà tiếp tục lục lọi gói hàng của An Thủy, trừ rất nhiều món ăn ngon, có có vài thứ thú vị, xếp ngay ngắn trên giường.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch