Liêu Du định muốn kiếm tra xem Tần An có còn ở chỗ cũ hay không, nghe là biết y vẫn ở trong nhà:
- Cô chỉ muốn hỏi La Ba Phu tới chưa?
- Cô nói hắn tám giờ mới tới mà, còn sớm lắm.
Tần An xem đồng hồ, khóe mắt liếc qua cửa phòng tắm, hơi nước tan đi nhiều, thấp thoáng nhìn thấy da thịt Liêu Du, quay đầu đi, hoàn toàn không có định nhìn trộm, nếu có cơ hội nhìn công khai, y sẽ không ngại:
Một lúc sau Liêu Du đã thay quần áo ngủ đi ra, lấy khăn lông lau khô tóc, nhìn cuốn sách Tần An xem, là cuốn "cổ thi từ giám thưởng", không hỏi Tần An có muốn tắm không, trong phòng tắm là đồ riêng tư của nữ nhân, sao có thể để nam nhân tùy tiện đụng chạm, ngồi xuống ghế sô pha nhìn túi lụa của Tần An:
- Em biết chọn vải đây, nhưng chỉ một mét thì làm được gì, em muốn làm khăn choàng à?
Tần An còn chưa trả lời đã nghe thấy giọng La Ba Phu gọi ngoài cửa:
- Tiểu Ngư Nhi, anh tới rồi.
- Tiểu Ngư Nhi?
Tần An tròn mắt nhìn Liêu Du mặt đỏ rực:
Liêu Du hầm hầm đi ra mở cửa, sắc mặt khó coi:
- Đừng gọi tôi như thế nữa.
La Ba Phu cười lấy lòng, định trêu ghẹo Liêu Du vài câu thì thấy Tần An, mặt biến sắc.
Tần An cũng mặt sa xầm, phía sau La Ba Phu còn có hai người trẻ tuổi nữa, một tên hình săm lên tới tận cổ, tên kia mặt có vết sẹo đỏ như rết trên má, hiển nhiên La Ba Phu không định nói chuyện tử tế.
- Anh muốn làm cái gì?
Liêu Du cảnh giác nhìn hai tên lưu manh, lùi lại một bước:
- Bàn việc ly hôn của chúng ta, thằng nhóc kia mới là ở đây làm gì?
La Ba Phu ánh mắt lo lắng, không ngờ Tần An xuất hiện ở đây:
- Chẳng làm gì hết, tôi đi ngay bây giờ đây, không gây cản trở vợ chồng hai người nói chuyện.
Tần An cho tay vào túi, đi thẳng ra ngoài:
La Ba Phu thở phào, hắn biết Tần An có bối cảnh, hôm đó còn bắt tay với Tằng Nhất Minh, đứng cùng với người họ Đường có vẻ cũng có quan chức, nên y đi đỡ phiền toái, tránh sang bên nhường đường.
Liêu Du nhìn Tần An bỏ đi thì lòng đầy thất vọng, thấy mình quá nực cười, lại đi tin tưởng một đứa bé, xem ra mình thực sự không có ánh mắt nhìn nam nhân, đã nhầm về La Ba Phu, cũng nhầm về Tần An.
La Ba Phu đóng cửa lại, ung dung ngồi xuống ghế sô pha, gọi Mặt Xẹo và Xăm Mình:
- Ngồi đi, coi như ở nhà.
Mặt Xẹo và Xăm Mình nhìn chằm chằm thân thể Liêu Du chẳng kiêng dè gì, còn huýt sáo một tiếng.
Liêu Du vừa tắm xong, toàn thân tỏa ra hướng vị mê người, phong vận thiếu phụ như bị nước nóng ép ra ngoài, nhất là áo ngủ dán lên cơ thể chưa khô hết, cho dù khoác chiếc áo choàng thùng thình, không che được vóc dáng đầy đặn.
Ba nam nhân trong phòng lại chẳng phải là thiếu niên đơn thuần, nhìn Liêu Du như thể chỉ muốn lột trần người ta ra vậy.
Liêu Du bị ánh mắt bọn họ làm lòng lạnh toát, cô đánh giá thấp giới hạn ti tiện của con người rồi, La Ba Phu từng bán đứng cô một lần, còn chuyện gì không dám làm ra, chỉ sợ hôm nay dù có đồng ý với điều kiện của hắn hay không, khó tránh được khuất nhục.
- Ngây ra đó làm gì, đi pha trà đi.
La Ba Phu gác chân lên bàn quát:
Liêu Du cắn môi đi xuống bếp, nhìn chút nước nóng còn lại, tựa hồ đấu tranh một lúc, bật hai bếp ga, đặt hai ấm nước lên đun.
- Lề mà lề mề làm gì đây, không biết mang ít hoa quả mời khách, đừng để người ta cho rằng tôi không biết dạy vợ mình.
La Ba Phu đã trở mặt hoàn toàn với Liêu Du, làm gì còn lịch sự nữa, cô vợ ngon lành như vậy vuột khỏi tay, hắn cũng tiếc lắm chứ, chẳng qua chỉ một lần không nhịn được buông thả chút, hắn đã nhẫn nhục hết mức, đã xin lỗi đủ kiểu, Liêu Du không chịu tha thứ, đã thế hắn cũng tung hê hết luôn, coi xỉ nhục cô giống khoái cảm trả thù:
Tình thế như vậy Liêu Du cắn răng nhẫn nhịn:
- Trong nhà không có hoa quả, rốt cuộc anh muốn thế nào, chúng ta đã giao hẹn tối nay phải bàn dứt điểm, anh nói luôn đi, tôi không muốn dây dưa.