Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 265: Thích làm chuyện xấu. (1) (1)

Chương 265: Thích làm chuyện xấu. (1) (1)



Diệp Trúc Lan lấy đĩa về phòng, liếc nhìn Tần An một cái tim đập thình thịch, cô nào nỡ không cho Tần An tới phòng mình thật, hiểu lần này mình và Tần An thực sự bắt đầu giống người lớn yêu nhau rồi.

Nói cho cùng là tại Tần An quá xấu, mình lại cứ không nỡ từ chối cậu ấy, không ngờ đi tặng yếm cho mình, thứ đồ riêng tư của con gái như thế, làm sao cậu ấy đem tặng được? Lại còn hết sức đương nhiên yêu cầu mình mặc cho xem nữa.

Diệp Trúc Lan đặt đĩa xuống, một cái đĩa (Vua sư tử) của Walt Disney, một bộ phim võ hiệp (Họa bì chi âm dương pháp sư), hai cái đĩa đều là đĩa lậu, Tần An không ngờ khách sạn có bối cảnh chính phủ cũng đường hoàng cho thuê đĩa lậu như thế, có thể thấy tình hình vi phạm bản quyền tràn lan ra sao.

Tần An chẳng lạ chuyện những nhà sản xuất đầu đĩa trong nước chính là lực lượng trọng yếu đứng sau thúc đẩy chuyện này, mặc dù không muốn, song phải thừa nhận, kinh tế trong nước hưng thịnh, là công không nhỏ của những sản phẩm vi phạm bản quyền này.

Nhiều năm sau các nước phương Tây thường chỉ trích vấn nạn vi phạm bản quyền trong nước, nhưng đó là trái đắng mà bọn họ ươm ra, bọn họ phải chịu thôi.

Sản nghiệp khác chưa nói, lấy đầu đĩa VCD mà gần đây Tần An dó chuyện liên quan tới Tiêu vương Ái Đạt bỏ công tìm hiểu, y biết do sự phong tỏa kỹ thuật của Mỹ nên tất cả các nhà sản xuất đầu đĩa trong nước bây giờ đều chưa tự sản xuất được chip giải mã và mắt đọc, đều phải nhập từ các công ty Mỹ, Châu Âu như TI (Texas Instruments) hay Phillip. Đầu đĩa muốn đọc được đĩa lậu là do chip giải mã, do đó nếu không có công ty phối hợp thì không làm gì được.

Một cái đầu đĩa VCD hiện giờ giá 2000 – 2500, giá không hề rẻ, song rào cản lớn nhất là đĩa VCD giá tới 50 – 60 đồng, các công ty phương Tây muốn bán thêm chip giải mã cần nhà sản xuất trong nước bán được nhiều đầu đĩa, hai bên bắt tay nhau là chuyện hiển nhiên, còn thiệt hại là ở ngành công nghiệp thu âm, liên quan gì tới họ?

Lúc đó Trung Quốc mở cửa chưa lâu, lại thêm thành kiến và cách tuyên truyền lệch lạc thể chế trong nước, các công ty nước ngoài, chủ yếu là phương Tây tới Trung Quốc đầu tư phần lớn không tin tưởng nên hề có ý định bồi dưỡng thị trưởng làm ăn nghiêm túc, mà mang tư tưởng giống cướp bóc thực dân chỉ muốn vơ vét tiền bạc rồi rút lui, chính vì vậy tạo ra thị trường hỗn loạn, tình trạng vi phạm bản quyền tràn lan tới mức không ai giải quyết nổi.

- Bọn mình xem cái nào trước đi.

Diệp Trúc Lan cầm đĩa (Họa bì) lên háo hức đề nghị:

- Xem cái này nhé, mình ở nhà có xem một chút rồi, nhưng vì khi đó ở một mình không xem nữa, tối nay phải xem hết.

Mặc dù Tần An thấy xem (Họa bì) thế nào cũng khiến Diệp Trúc Lan sợ hãi chui vào lòng mình, nhưng giữa hai bọn họ đã không cần lý do như thế để thân mật rồi, xem (Họa bì) trước, rồi xem (Vua sư tử) để điều tiết không khí là tốt nhất.

Tới tối hai người cùng ra phố tìm quán ăn, so với huyện Phong Dụ, thành phố Lâu Tinh có quy hoạch và công trình phục vụ công cộng tốt hơn hẳn, nhưng làm Tần An vui mừng nhất là quả đu đủ mà thậm chí nhiều nơi không ai biết mà gần khách sạn Lâu Tinh y lại tìm thấy một quán ăn có món đủ đủ nấu bồ câu, tất nhiên là chọn nơi này.

Nghe Tần An gọi món xong, phục vụ viên ánh mắt quai quái, Diệp Trúc Lan giả vờ ngây thơ hỏi:

- Đủ đủ là cái gì thế?

- Mình cũng không biết nữa, nhưng mà mình thích ăn bồ câu.

Tần An phối hợp rất xuất sắc:

Phục vụ viên nghe thế cười thầm, cho rằng hai đứa trẻ chỉ tò mò thôi, không biết giá trị thực sự của món ăn này.

Đợi phục vụ viên đi rồi, Diệp Trúc Lan đấm cho Tần An một cái, mặt đỏ lựng:

- Đồ xấu xa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch