Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 277: Phong phạm danh gia. (1) (1)

Chương 277: Phong phạm danh gia. (1) (1)



Năm 1996, đường cao tốc trong tỉnh Tương Nam chỉ có một quãng rất ngắn, từ trấn Thanh Sơn lên tỉnh thành mất những ba tiếng. Tới nơi thì đèn đường đã bật sáng, thành phố về đêm vẫn huyên náo như trong ấn tượng của Tần An, chỉ có nhà cao tầng ít một chút, mức độ xa hoa của ô tô chạy trên đường ít một chút, người đi trên đường phố ăn mặc mang nặng dấu tích của thập niên 80, không như mười mấy năm sau, bất kể đông hay hè, ra đường là vô cùng dưỡng mắt.

Không cần Vương Hồng Kỳ đánh thức, Tần An tử tỉnh lại, miễn cưỡng nhìn ra cửa sổ lấp lánh ánh đèn, phân biệt con đường quen thuộc mà xa lạ, chỉ vào một con đường gần đó:

- Tôi đi mua vài thứ.

Xe đỗ lại bên đường, Tần An đi tới một cái ngõ nhỏ, chỉ có ánh đèn vàng lờ mờ, nhưng có đội ngũ xếp hàng dài tận cửa ngõ. Mùi đậu hũ thối tỏa đi rất xa, bà cụ được người ta gọi là Tứ Ai Cập này làm đậu hũ thối cực ngon, xa gần đều biết tiếng, mười mấy năm sau vẫn vậy.

Tứ Ai Cập mỗi ngày đều bán đậu hũ thối vào giờ này, mỗi ngày chỉ bán một số lượng nhất định, bán hết là thôi. Ngoài ra bà còn có khẩu vị số một tỉnh thành, thường xuất hiện trong các chương trình về ẩm thực hoặc giải trí tạp kỹ.

Người thợ già của lò gốm quan thích món này, Tần An trước kia mua không ít, vội vàng tới xếp hàng, thò đầu nhìn hàng ngũ dài dằng dặc, e tới mình thì không còn mà mua nữa, mặt dày chạy lên đầu đội ngũ bỏ mười đồng ra mua vị trí, thằng bé mừng rỡ tót ngay xuống cuối hàng. Đại đa số địa phương ở Trung Quốc đều không có ý thức xếp hàng, nhưng ở chỗ Tứ Ai Cập thì không được, ai chen hàng, phá hàng là không bán cho người đó, nên mọi người đều rất tự giác, Tần An bỏ tiền mua chỗ không coi là phá quy củ.

- Tứ Ai Cập, cháu mua một trăm.

Tần An theo thói quen trước kia, rút tờ một trăm ra, tranh thủ muốn mua nhanh để nhường chỗ cho người phía sau:

Tứ Ai Cấp tuổi đã cao, nhưng tóc vẫn đen, tinh thần vẫn tốt, trừng mắt lên:

- Thằng nhóc này, mua nhiều thế làm gì, một trăm đồng, há mồm ra mà nói không sợ rách à, bán rồi thì người khác ăn bằng cái gì?

- Đúng, chúng tôi ăn bằng cái gì?

- Có ai ăn tới một trăm đồng đậu hũ thối không?

- Định ăn thay cơm à?

Sau lưng Tần An tức thì nhao nhao, mỗi ngày số đậu hũ thối ở đây bán tổng cộng giá trị chưa tới 100.

- Thế bao nhiêu tiền một miếng, cháu mua in ít chút vậy...

Tần An nhận ra sai lầm của mình ngượng ngùng rút tờ một trăm về, về sau món ăn suýt chút nữa được công nhận di sản văn hóa này, mỗi miếng giá ba đồng, một trăm đồng chỉ mua được hơn ba mươi miếng:

- Một hào một miếng, mỗi người tối đa được mua hai miếng, đây là quy củ.

Tứ Ai Cập tính cách có phần bỗ bã:

- Mua hay không đây, phía sau có người đợi.

Ít quá, muốn kỳ kẹo thêm nhưng vừa rồi khiến đám đông khó chịu, Tần An đành mua hai miếng, được đựng trong gói giấy dầu, nóng hôi hổi, bốc mùi cay của ót làm y chảy nước dãi.

Vương Hồng Kỳ bịt mũi, mở vội cửa sổ ra cho bay mùi:

- Boss, ăn xong rồi mới lên xe được không?

- Chú nếm thử đi, ngon cực.

Tần An đưa tới:

Vương Hồng Kỳ hết hồn né tránh:

- Thôi, cậu ăn một mình đi.

Thối trước thơm xong, cùng đạo lý với đắng trước ngọt sau, Vương Hồng Kỳ không ăn, Tần An ăn một mình.

Xe đi tới ngõ Đồng Quan Diêu, Tần An sách túi xuống xe, đi trên con ngõ nhỏ ướt sũng sau mưa, những chiếc đèn lồng cũ kỹ lắc lư, mái hiên uốn cong vút thi thoảng nhỏ nước vào cổ áo người đi đường, trong bóng tối hình thù kỳ dị làm người ta sởn gai ốc.

- Khu này bảo tồn không tệ, cổ thành Tây An cũng rất tốt.

Vương Hồng Kỳ cảm thán, nhiều nơi ở trong nước đang kiến thiết thành phố mới, nhưng không biết bảo tồn kiến trúc cũ, khiến những công trình trăm năm, thậm chí nghìn năm tuổi vĩnh viễn biến mất.

Tần An vô cùng quen thuộc nơi này, bởi vì khi y tới đây học nghề, cái ngõ này cũng y như thế, vài năm nữa sẽ được chính phủ đầu tư sửa chữa, biến thành phố văn hóa đi bộ, song không còn vị cổ kính nguyên xi nguyên bản như thế này nữa.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch