- Tôi nói tới đây giao lưu với thầy Dương, không phải với các anh, đi ra chỗ khác.
Có Vương Hồng Kỳ đi sát bên cạnh không rời, Tần An chẳng sợ đám sinh viêu gầy gò yếu ớt, tới chỗ làm việc của Dương Niệm Cổ:
- Thầy Dương, cho cháu mượn chỗ làm việc nhé?
- Chỗ làm việc của thầy mà mày cũng dùng được à? Đừng phá phách.
Người khác định đẩy Tần An ra, nhưng nhìn Vương Hồng Kỳ đi theo y chỉ dám nói không hành động gì:
Dương Niệm Cổ thấy Tần An cầm con dao làm gốm lên, xoay trong tay rất tiêu chuẩn, đúng là thủ pháp của Đồng Quan Diêu, ngăn cản mấy đứa học sinh đang phẫn nộ quát tháo, nhìn Tần An cắn bùn, cho vào chum, dùng thìa múc ít bột phấn ở cái hũ đầu tiên cho vào đó.
Không ngờ thiếu niên này hiểu cách trộn bùn, mỗi người am hiểu đồ gốm đều có thói quen trộn tự bùn, độ nhuyễn, độ ướt, độ dính điều chính tới mức độ thích hợp với bản thân, thủ pháp này là bí truyền, ngay cả Dương Niệm Cổ cũng không dám nhìn, đứng dậy đuổi đám học sinh đi.
Đám học sinh ngỡ ngàng nhìn nhau hậm hực ra ngoài.
- Thầy Dương, bọn họ đi là được, mời thầy ở lại, cháu đã nói chúng ta giao lưu mà, cách trộn bùn này là kỹ thuận cháu dựa vào tác phẩm gần đây của thầy mà được gợi mở, xin thầy chỉ điểm.
Đám học sinh đi rồi, Tần An trở nên vô cùng khiêm tốn, người trước mắt là người thầy thực sự của y, là nhà nghệ thuật chân chính mà y vô cùng khâm phục.
Trước kia Tần An theo Dương Niệm Cổ, được vài phần chân truyền của ông là vì y giúp ông nghiên cứu khôi phục kỹ thuật trộn bùn tên là Huyết ti từ đã thất truyền, đã phục chế lại hoàn mỹ kỹ thuật đã thất truyền của Đồng Quan Diêu. Trước khi khôi phục được kỹ thuật này, Dương Niệm Cổ sau vô số lần thí nghiệm đã tới gần lắm rồi, chỉ thiếu một chút, do Tần An một lần phạm sai lầm, trộn nhầm vật liệu, không ngờ khiến cảm giác khi nặn gốm cực tốt, nung ra còn thấp thoáng ánh hồng, dưới ánh nắng còn có thế thấy tơ máu lưu chuyển, nên có tên là Huyết ti từ.
Bây giờ Tần An sẽ không thể theo Dương Niệm Cổ học gốm nữa, mục đích y tới đây coi là để vật quy nguyên chủ, sớm hay muộn một chút cũng thế. Dương Niệm Cổ là ai chứ, nhãn quan cực kỳ tinh chuẩn, nhìn một cái đoán ra tám chín phần, tay Tần An không nhiều đất, trộn cũng nhanh, vừa nói các tỷ lệ đã khiến Dương Niệm Cổ mừng rỡ vô cùng.
- Cái này, cái này...
Dương Niệm Cổ vội vàng chạy tới véo một cục bùn xoa trên tay, rồi theo tỉ lệ của Tần An thử nghiệm trộn mẻ bùn nữa, cảm giác bùn hòa vào tay, thích thú vô cùng, không biết dùng thứ bùn này khi nung ra sẽ tạo thành trân phẩm thế nào, chắp tay với Tần An một cái:
- Cháu là đệ tử của vị đại sư nào, bác phải tới tận nơi cảm tạ.
Cho tới khi Tần An phạm sai lầm, tính ra Dương Niệm Cổ đã hơn hai mươi năm nghiên cứu khôi phục kỹ thuật này, Tần An lần nữa cảm thụ niềm vui của ông, toét miệng cười:
- Đều là nhờ nghiên cứu của thầy nên cháu trong lúc nghịch ngợm mới tình cờ tìm ra kỹ thuật này, nếu thầy không chê, sau ra ra ngoài cháu nói với mọi người là đệ tử của thầy Dương là được.
- Cái này, cái này bác mong còn chẳng được.
Dương Niệm Cổ thấy Tần An không chịu nói ra bối cảnh trong nhà thì tò mò lắm:
- Vậy cám ơn thầy, ngày khác cháu tới làm lễ bái sư. Cháu ở tỉnh thành vài ngày, khi đó làm ít đồ gốm, mong thầy đích thân nung hộ, cháu không đủ kiên nhẫn để trông lửa.
Tần An cho dù có thể làm ra phôi gốm không tệ, nhưng nung gốm cũng đòi hỏi kỹ thuật, thứ này đơn thuần do tích lũy kinh nghiệm ngày tháng mà thành, không thể dựa vào thông minh vặt mà bù đắp được:
- Không thành vấn đề, bác cũng muốn thấy bản lĩnh làm gốm của cháu.
Dương Niệm Cổ tới giờ vẫn kích động không thôi:
- Vâng, vậy ngày khác cháu tới thăm thầy.
Tần An rửa tay rồi đứng dậy tạm biệt:
Dương Niệm Cổ đích thân đưa Tần An ra cửa, mấy đứa học sinh bị đuổi ra ngoài bất ngờ lắm, họ đã bao giờ thấy ông nhiệt tình tiễn khác như vậy đâu.