Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 282: Bạn trai của An Thủy. (1) (2)

Chương 282: Bạn trai của An Thủy. (1) (2)


- Vâng, trong tòa nhà này có một bộ phận văn phòng chưa cho thuê hết, ở ngay tầng dưới, tôi sẽ an bài họ ở đó.

Giọng Laura Lý có phần lãnh đạm, trong mắt cô, Tần An là người có chút hẹp hòi, không dễ tin người khác, càng không dễ tiếp xúc, nhưng so với việc được một mình nắm quyền gây dựng sự nghiệp, chịu đựng chút sự quái đản của Tần An không là gì cả:

- Rất tốt, cứ thế đi.

Tần An ký xong giấy tờ, bỏ bút xuống:

- Có vấn đề gì nữa không?

- Ông chủ, bây giờ tôi phải đi phỏng vấn bốn ứng cử viên, bọn họ đều là nhân tài chuyên nghiệp trong lĩnh vực đầu tư, năng lực cao, cậu có muốn đi xem không?

Laura Lý chỉ hỏi mang tính chất tượng trưng, là giám đốc quản lý chuyên nghiệp, cô không thích người sở hữu công ty hỏi tới vấn đề cụ thể, đó là biểu hiện của sự bất tín nhiệm:

Tần An xem đồng hồ rồi gật đầu, y nhìn ra Laura Lý hỏi cho có, song phải nhắc nhở cô gái này biết đừng quên ai là ông chủ, ở công ty này, y có toàn bộ quyền lực, y buông quyền, không có nghĩa là Laura Lý có thể muốn làm gì thì làm, bỏ qua sự tồn tại của y, làm trái với ý Tần An, tự đi theo phương hướng bản thân cho rằng có lợi cho công ty.

Vương Hồng Kỳ gọi điện thoại cho Laura Lý ở dưới công ty, cô có đủ thời gian rời văn phòng tiếp đón, nhưng khi Tần An tới thì Laura Lý không đợi trước, thái độ này rõ ràng không coi Tần An ra gì, thấy y tới công ty tối đa giống đứa trẻ tới chơi thôi.

Tần An không định dùng khí phách lãnh đạo hay kiến thức chuyên nghiệp cảm phục Laura Lý, đó là điều không hiện thực, người như Laura Lý không phải thao thao bất tuyệt mà có thể làm cô ta phục, nếu không làm ra thành tích đáng nể, cô ta sẽ không đặt Tần An vào mắt.

Thế nên Tần An mới dùng phương thức nhàm chán, thậm chí vô lại đáng ghét nhắc nhở, ai mới mới là ông chủ ở đây.

Suốt cả quá trình phỏng vấn, Tần An thể hiện tự tôn trọng với Laura Lý, không hề hỏi xen vào cũng không đưa ý kiến lựa chọn, kết thúc phỏng vấn liền vội vàng rời công ty, lên xe ra sân bay.

An Thủy rời đi vào tháng chín, tới nay đã hơn bốn tháng, trong ấn tượng của Tần An, sau khi y thành hôn cũng chưa từng có khi nào liên tục trong thời gian dài như thế không gặp An Thủy, mặc dù vẫn liên lạc điện thoại, nhưng không thể so với đứng trước mặt y nhỏ nhẹ nói chuyện.

Không ngờ tới khá sớm, nhìn bảng điện tử thông báo hết chuyến bay này tới chuyến bay khác hạ cánh mà không thấy chuyến bay từ Bắc Kinh tới Trường Sa đây, Tần An rất sốt ruột, phải hỏi lại thông tin hai lần rồi đứng sẵn tại cổng ra chờ đợi.

Mái tóc dài mượt mà tới tận lưng, ánh mắt mang nụ cười dịu dàng, An Thủy mặc váy đen đỏ ca rô mang đạm phong tình Scotland, tất lụa đen, giày cao gót dẫm lên sàn đá sân bay, âm thanh rõ ràng có chút cấp thiết không giống vẻ mặt luôn bình tĩnh.

- Chị An Thủy, lâu rồi không gặp.

Tân An đi tới giang tay ôm An Thủy, nhón chân hôn lên má cô:

An Thủy tuy không lạ gì cách chào hỏi thân mật của phương Tây, nhưng dù sao đây là ở trong nước, trước mặt bao người bị ôm hôn như thế, mặt thoáng ửng hồng, càng khiến cô thêm muôn phần mỹ lệ.

Theo sau An Thủy là nam tử trẻ, đúng kiểu Hoa kiều về nước, gương mặt tiêu chuẩn người Hoa, phong cách ăn mặc hoàn toàn kiểu Tây, thấy hành động thân mật bất ngờ của một thiếu niên với An Thủy, nụ cười hơi cứng lại đôi chút:

- An Thủy, đây là em trai em à, xem ra hai chị em thật thân thiết.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch