Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 284: Bạn trai của An Thủy. (2) (2)

Chương 284: Bạn trai của An Thủy. (2) (2)


Tạ Kiếm Nam nhẹ người:

- Mười ba tuổi, An Thủy hơn tôi năm tuổi, anh thấy tôi không thể làm bạn trai của An Thủy à? Năm năm sau thì sao, An Thủy hai ba tuổi, là tuổi xinh đẹp rực rỡ nhất, còn tôi mười tám tuổi, đóng bộ giống anh bây giờ, giày da sáng bóng, đeo đồng hổ Rolex, đứng bên chiếc Mercedes đen, mở cửa xe để An Thủy váy dạ hội khoác tay tôi đi vào đại sảnh, anh nói có phải ai cũng khen trai tài gái sắc không?

Tần An tự tin nói:

- Tưởng tượng như vậy hơi thường quá, nhưng anh hẳn là tưởng tượng ra được, khi đó không ai cảm thấy chênh lệnh giữa tôi và An Thủy nữa.

Tạ Kiếm Nam há miệng mấy lần không biết đáp lại ra sao, thằng nhóc này không đùa, một đứa bé mười ba tuổi lại có dã tâm theo đuổi cô gái hơn năm tuổi, cảm giác hoang đường muốn cười lại không cười nổi, tóm lại khó ứng phó:

- Cậu đứng quên, năm năm không phải ngắn, bên cạnh An Thủy không thiếu người theo đuổi ưu tú, vậy cậu sao có thể đảm bảo cô ấy không kết hôn trước khi cậu mười tám tuổi.

- Kết hôn rồi chẳng lẽ tôi không thể đoạt lại?

Tần An vẫn nắm tay An Thủy không hề có ý buông ra:

- Huống hồ An Thủy sẽ đợi tôi lớn lên đúng không?

- Đúng vậy.

An Thủy tủm tỉm cười, cô có nhớ mình từng nói đợi Tần An lớn lên cao bằng mình, sẽ hôn y, tuy Tần An cố tình cắt bớt đi, nhưng không nhất thiết giải thích gì cả:

- Tần An, chúng ta đi thôi.

Cô gái như cô dù ở nơi nào cũng rất gây chú ý, đứng đây để hai chàng trai một lớn một nhỏ tranh luận đã khiến có nhiều người nghiêng đầu nhìn rồi.

Tần An thỏa mãn dắt tay An Thủy rời sân bay, Tạ Kiếm Nam xách hành lý đuổi theo, hắn đâu dễ dàng từ bỏ như thế:

- An Thủy, anh không có ai tới đón, đi nhờ mọi người một đoạn vào thành phố nhé.

- Anh Tạ là bạn chí An Thủy, sao lại nói đi nhờ chứ, khách khí quá rồi

Vương Hồng Kỳ mở cửa xe ra đứng đợi, Tần An rất nhiệt tình tự đẩm nhiệm vai trò chủ nhà, cho hành lý của Tạ Kiếm Nam vào xe, mời hắn lên xe trước, đóng cửa lại:

- Chú Vương, đưa anh ấy tới tận nhà nhé, cháu và An Thủy đi xe bus.

Tạ Kiếm Nam trố mắt nhìn, lúc này mở cửa đuổi theo thì Tần An đắc ý kéo tay An Thủy chạy tới bến xe bus, đi ngay lên chiếc xe bus vừa mới tới bến, trạm xa bus cảnh cửa sân bay không xa, thông qua cửa kính vẫy tay với Tạ Kiếm Nam còn ngoái đầu nhìn.

Nhưng mà cười người hôm trước hôm sau người cười, chính vì đây là xe bus chuyên chạy tuyến sân bay nên rất sạch sẽ, lại còn có điều hòa, khách lên xe còn nhiều hơn các tuyến đường bình thường, chẳng bao lâu sau Tần An và An Thủy phải nhường chỗ cho hai người già, An Thủy ngồi ở ghế trống sau chỗ đợi xuống xe, Tần An hai tay nắm tay treo, y không nỡ để chị An Thủy xinh đẹp bị người ta xô đẩy, đụng chạm.

Có Tần An che chắn, An Thủy không tới mức phải chen lấn với người khác, cô hiếu kỳ nhìn quanh, từ nhỏ sống trong nhung lụa, cô ít khi có trải nghiệm thế này. Đây là lần thứ hai cô tới Đại Lục, lần đầu là thôn quê cổ kính chỉ có trong mấy bộ phim về thời dân quốc, lần này là một thành phố đang trong quá trình, thay da đổi thịt, từ nhỏ tuy được cha dạy bảo, tinh túy truyền thống văn hóa Trung Quốc thấm trong người, trong lòng có tưởng tượng, có chút cảm giác thần bí, nhưng thực sự nhìn thấy lại là cảnh tượng khác.... Quốc gia này giống tuyệt đại đa số quốc gia đang phát triển giống nhau, quá đông người, cơ sở hạ tầng lạc hậu, nhưng kinh tế phát triển hừng hực ẩn chứa sức bạo phát mạnh mẽ.

Nếu chỉ thế An Thủy cũng chỉ nhìn quốc gia này với ánh mắt thương nghiệp, suy tính xem có thể tìm kiếm cơ hội đầu tư phát triển gì ở đây, nhưng vì nơi này có Tần An, chú nhóc kỳ lạ khiến An Thủy thêm một phần thân cận.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch