Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 318: Người Vũ Lăng. (1) (2)

Chương 318: Người Vũ Lăng. (1) (2)


Nhìn Liêu Du ôm hai tay trước ngực, xem ra dù trải qua cuộc hôn nhân thất bại cô gái này không mất đi niềm tin vào tình yêu, tính cách Liêu Du nói một cách tích cực là rất tươi sáng lãng mạn, nếu nói tiêu cực một chút là ngốc nghếch cả tin.

Chưa bao giờ hỏi tới chuyện cũ giữa Liêu Du và La Ba Phu, nhưng bây giờ dựa vào tính cách của Liêu Du, Tần An có thể loáng thoáng mường tượng ra rồi, một cô gái xinh đẹp lãng mãn thích múa hát, tích cực tham gia vào hoạt đồng của trường, gặp chàng trai tuấn tú có máu văn nghệ, giỏi tài lẻ, kết quả rơi vào lưới tình, bất chấp gia đình phản đối tới với nhau.

Về sau có một câu nói thế này, tình yêu đại học hãy để nó lại ở trường đại học, Tần An càng nghĩ càng thấy đúng, tình cảm đại học còn không đáng tin bằng tình cảm ngây ngô thời cao trung.

- Bọn họ đều mười sáu mười bảy, đang đi học thôi đúng không?

Tần An thấy đám người trên huyện hơi quá rồi, tiết mục này có khác gì ném tú cầu tìm chồng đâu, nếu phong tục, chàng trai kín đáo tìm cô gái xin túi thơm cũng là chuyện lãng mạn thật, nhưng đem biểu diễn thì khác hẳn, thế này không phải là cổ súy cho yêu sớm à?

- Thế em đã mười sáu tuổi chưa?

Liêu Du hỏi mát, mặc dù nhìn Tần An không khác gì thiếu niên mười lăm mười sáu, nhưng thực tế chưa tới, chuyện y với Diệp Trúc Lan không phải yêu sớm gọi là gì:

- Nếu không đi học, mười sáu tuổi ở đây đều lấy chồng được rồi, dù là đi học, nhiều người cho rằng cứ xác định trước cũng không sao. Con gái mà, học song sơ trung là đủ, học cao trung để làm gì cho phí, dù sao hoặc là đi làm công, không thì gả sớm, cho đi học chỉ tốn thêm tiền.

Tư tưởng trọng nam khinh nữ ở nông thôn vô cùng nghiêm trọng, huyện Đào Nguyên dù mấy năm qua dựa vào du lịch làm kinh tế nhảy vọt, nhưng không thể thay đổi được quan niệm gia đình và tư tưởng truyền thống, con gái lớn là con người ta, không phải là suy nghĩ có thể thay đổi trong vài ba năm.

- Nhiều nhà gia giáo nghiêm ngặt không cho phép mười sáu tuổi yêu đương đâu, nhưng tiết mục ném túi thơm là do quan chức trong huyện làm ra, không ủng hộ sao được, thường phái anh em trai trong nhà đi ra đóng giả, nếu không cô gái nào không ai nhìn trúng thì hỏng, hoặc là xấu hổ không dám đưa đưa thì hỏng, người ta tính toán chu đáo rồi, đừng nói ra đấy.

Liêu Du mất hứng thì thầm, hồi nhỏ cô mong tới Tiết hoa đào lắm, về sau biết chuyện vòng vèo trong đó cảm giác không khác gì tiết mục trên TV, nếu không phải hôm nay vì Tần An đã không tới:

- Đợi lát nữa em cũng tham gia, để xem có được túi thơm không.

Tần An muốn góp vui một chút:

- Đi đi, nói không chừng huyện Đào Nguyên có thêm chàng rể giàu có.

Liêu Du cười khúc khích:

- Có điều cô thấy em đừng nên tham gia, đợi khi tuyển người Vũ Lăng hãy thử.

- Tuyển người Vũ Lăng? Là gì thế ạ?

Tần An càng ngày càng thấy thú vị rồi, Tiết hoa đào này có không ít điểm sáng:

- " Trong vùng Thái Nguyên thời Tấn, người Vũ Lăng lấy bắt cá làm nghề", Đào hoa nguyên ký viết như thế, Vũ Lăng là tên cổ của vùng Thường Đức, bây giờ không ai gọi người nơi đây là người Vũ Lăng nữa, cho nên chọn người Vũ Lăng ý là chọn người đóng người Đào Hoa nguyên bây giờ.

Liêu Du là giáo viên ngữ văn, kiến thức lịch sử của cô cũng rất tốt:

- Thế người Vũ Lăng được tuyển ra thì có phải là được vào Đào hoa nguyên không?

Tần An tính ham vui, một khi hứng lên là chỗ nào náo nhiệt sẽ nhảy vào, huống hồ nếu người Vũ Lăng nếu đúng như y nghĩ thì quá hấp dẫn rồi, được vào nơi bao nhiêu cô gái xinh đẹp tắm rửa, cho dù không được xem họ tắm, nhưng bản thân nó mang ý tứ mập mờ uyển chuyển, chọn người Vũ Lăng chắc là cao trào hàng năm:

- Nằm mơ đi.

Liêu Du nhìn cái mặt hớn hở của Tần An, suýt nữa nhéo tai y rồi:

- Vậy thì làm gì ạ?

Tần An hỏi, nhưng Liêu Du cố tình không nói, đột nhiên hình bóng quen thuộc lọt vào mắt làm y há hốc mồm, sao cô ấy lại ở đây?







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch