Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 325: Dụ hoặc trẻ con. (1) (1)

Chương 325: Dụ hoặc trẻ con. (1) (1)



Tiết hoa đào là lễ hội cổ truyền nông thôn, mấy năm gần đây mới được thương mại hóa, mới bày ra lắm trò, chủ yếu các cô gái tập trung lại vào Đào hoa nguyên tắm rửa, đồng thời phái vài người canh phòng có kẻ nhìn trộm là hết, tiết mục chọn người Vũ Lăng gì đó cũng chẳng có.

Dù sao thì Tần An thành người Vũ Lăng rồi, có điều vì y còn nhỏ, thế nên lúc rời sân khấu chuẩn bị vào Đào hoa nguyên cũng không mấy người ghen tỵ, còn trêu ghẹo là phải nhìn cho kỹ đừng để bị người ta lấy kẹo ra dụ dỗ liền chọn làm "tiểu thư hoa đào", làm xung quanh cười rộ cả lên.

Tần An nhe răng cười ngô nghê cám ơn họ ủng hộ, không tìm thấy Liêu Du đâu, nhưng mà chẳng phải lo, được nữ phục vụ dẫn đường vào Đào hoa nguyên.

- Chị, vừa rồi cám ơn chị nhé.

Tần An mở lồng ngực thoải mái hít mùi hoa đào trong không khí, nhìn vóc người tha thướt của cô gái trước mắt:

- Chị đã biết tên em là Tần An, tên chị là Tiền Nhân, đừng gọi chị chị mãi thế.

Tiền Nhân đi qua một vũng nước, nắm lấy tay Tần An:

- Cẩn thận nhé, chỗ này có rêu đấy.

Quả nhiên là da rất mịn, Tần An nắm hết sức thoải mái.

Tần An không được đưa tới suối nước nóng mà là một tiểu viện giữa rừng đào, bên trong bài trí giống một phòng tiếp khách nhỏ, có bàn trà và dụng cụ pha trà, đơn giản thân thiện với thiên nhiên, ngay TV hay radio cũng không có, nhưng vì trang trí theo phong cách cổ, nên cảm giác khá có cấp bậc.

- Em đợi ở đây, lát nữa sẽ có người tới nói chuyện với em.

Tiền Nhân hơi ngập ngừng, cuối cùng không nói ra, cô tới làm ở nhà khách huyện Đào Nguyên được vài năm, sớm không còn là cô gái ngây thơ khi mới vào cho rằng có công việc tốt nữa, cũng chứng kiến nhiều chuyện, biết một số tin đồn chẳng phải vô cớ:

Tần An tất nhiên không biết lựa chọn tiểu thư hoa đào có nhiều thứ méo mó đằng sau, nghĩ rằng người ta muốn căn dặn mình vài trình tự mà thôi.

- Em uống trà không? Nơi này không có nước ngọt mà trẻ con thích.

- Uống trà đi ạ, thì ra chị Tiền Nhân thích uống nước ngọt, sau này em mời chị uống.

Nhìn cô gái mặc đồng phục vừa vặn, phong tình ở giữa sự chuyển biển từ non nớt sang thành thục rất mê người, Tần An bệnh cũ tái phát, không nhịn được mồm mép.

- Em còn có tâm tình mà trêu chị nữa à, hôm nay biết đã đắc tội với ai không, em chắc không đi một mình hả, lát nữa mau tìm người nhà rồi về đi.

Tiền Nhân nhỏ giọng nói:

- À, chị nói Đào Nhân Tụ à, lúc nãy anh ta nói với em là con trai bí thư huyện ủy.

Tần An nhận lấy chén trà:

- Không phải thật chứ?

- Thật đấy, em nên cẩn thận.

Tiền Nhân không dám nói nhiều:

- Em chẳng sợ, đến cha anh ta gặp em cũng phải khách khí thôi.

Tần An nhìn thấy đoàn người Chu Thanh Hoa đi theo An Thủy rồi, mặc dù không biết mục đích của họ là gì, nhưng sau đó nghe người chủ trì nhắc tới cái gì mà điện khí Ái Đạt tới quay phim quảng cáo thì đoán ra rồi, vậy mà An Thủy hôm qua nghe nói mình tới huyện Đào Nguyên lại không nói gì cả:

Trụ cột kinh tế của huyện Đào Nguyên là du lịch, An Thủy đại biểu cho y đảm nhận chức vị phó tổng giám đốc của Ái Đạt, mặc dù chỉ là danh nghĩa chứ cô không tham gia vào quản lý điều hành Ái Đạt, song là cổ đông, hẳn cô có ảnh hưởng, cha Đào Hồng Tụ thế nào phải giữ khách khí nhất định, lời Tần An không hề khoa trương.

- Còn nói khoác được.

Tiền Nhân tất nhiên không tin, từ lúc Tần An bảo cô hôn lên bút lấy linh cảm là cô biết thằng nhóc này tính cách sái thoát rồi:

- Chị đừng lo, em cẩn thận tránh hắn là được.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch