Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 332: Nhầm người. (2)

Chương 332: Nhầm người. (2)


- Cậu làm bài tập chưa đấy, hình như cả kỳ nghỉ đông cậu đều chạy đi chơi ở bên ngoài.

Không đợi Tần An lên tiếng, Tôn Tôn đã như hoàn toàn quên chuyện vừa rồi, đầu quay sang một bên, còn cách nào khác, truy cứu à, chỉ khiến thêm xấu hổ, mà mình xấu hổ còn cái thứ kia sớm không biết xấu hổ là gì rồi, đừng hòng cô cho Tần An cơ hội hồi tưởng chuyện đó:

- Mình lạnh quá, cho mình ít chăn được không?

Tần An thở phào, xoa xoa hai cánh tay, bộ dạng vô cùng tội nghiệp:

- Cho cậu chết lạnh luôn.

Tôn Tôn biết Tần An cố tình làm thế để mình nguôi giận, gặp phải người bạn như vậy chỉ biết thở dài, quay sang mắng:

- Còn không mau mặc áo vào đi, cậu bị ngốc đấy à?

Tần An rất muốn xin ít chăn đắp, nhưng thôi để lần khác, nhảy xuống giường mặc áo vào:

- Mình đang định tìm bạn, cho mình mượn bài chép nhé.

- Đừng hòng, cậu đợi cô Dương phê bình đi.

Tôn Tôn có chút hả hê, có nhìn ra Dương Họa không ưa gì Tàn An, tuyệt đối không vì thành tích của y tốt mà thiên vị, coi như có người giúp mình báo thù, lòng thoải mái lắm:

- Mình có quà cho bạn.

Tần An lấy từ trong túi áo ra một cái túi thơm đẹp đẽ, lụa đụa viền sợi sa mảnh, sen lẫn tơ vàng, bên trong là trà hoa đào, thơm ngào ngạt:

Tôn Tôn nhận lấy, kéo sợi thừng ra xem:

- Cái gì thế?

- Trà hoa đào đấy, mẹ bạn thế nào cũng thích.

- Mẹ mình đúng là thích uống trà hoa đào, được rồi, coi như cậu hối lộ thành công, tới nhà mình lấy bài tập mà chép.

Tôn Tôn hừ một tiếng:

- Còn không xuống đi.

Tần An lúc này tuyệt đối không dám ba hoa mồm mép, Tôn Tôn chỉ mặc áo trong, lúc nãy ôm đã nhận ra rồi, tiếc là mới được một chút.

Lát sau Tôn Tôn mới xuống nhà, đã mặc áo ấm rồi, đuôi ngựa cũng đã buộc lên đung đưa qua lại, như phất trần Lý Mạc Sầu, đỏ mặt trừng mắt với Tần An một cái, Tần An không hiểu tại sao, lại còn đỏ mặt nữa, tâm tư con gái thật là khó đoán:

- Này, cho mình chép bài thật à?

- Mình không phải cậu nói là giữ lời.

Tôn Tôn xách mấy túi rác lên, chỉ huy Tần An xách mấy túi còn lại đi ra bãi rác vứt:

Không thể nào, làm sao Tôn Tôn nhượng bộ như thế được chứ, cô nàng này ương bướng cố chấp hơn cả Tôn Ngộ Không nữa, Tần An khóa cửa lại vẫn nhìn Tôn Tôn đầy nghi ngờ:

- Vì sao thế, bạn vẫn luôn muốn cải tạo mình, đưa mình về đường ngay lối thẳng cơ mà.

- Mình từ bỏ lâu rồi, cậu đã thối từ bên trong, không cứu vớt được nữa.

Tôn Tôn cố nén cười trả lời:

Thôi kệ, tóm lại là quan hệ hai người coi như có tiến triển, trên đường tới nhà Tôn Tôn, Tần An kể lại chuyến đi tới huyện Đào Nguyên, tất nhiên là lược bỏ những chuyện không vui, Tôn Tôn hâm mộ lắm.

- Tần An, lâu rồi không gặp cháu, thành tích thi bảy môn của cháu tốt lắm, sắp đuổi kịp Tôn Tôn rồi.

Trọng Hoài Ngọc mở cửa, nhìn thấy Tần An lộ vẻ hoan hỉ, đưa tới hai đôi dép đi trong nhà:

Tôn Tôn hơi bĩu môi, học tập là thứ cô luôn kiêu ngạo nhất, nhất quyết không để Tần An qua mặt.

- Cháu chào dì.

Tần An mặt mày nhăn nhó:

- Thành tích tốt cũng chẳng tác dụng gì cả, mẹ cháu chê cháu, bảo cháu đi chơi không thấy mặt chẳng sao, về nhà là làm người ta phiền lòng, thế là đuổi cháu ra khỏi nhà. Còn than vãn nếu có con gái thì tốt rồi, đỡ lo, lại có người tâm tình, thế mới là phúc phận. Cháu chào chú Tôn.

Tôn Ngạn Thanh vẫy tay gọi Tần An ngồi xuống ghế sô pha:

- Bị đuổi đi thì tới nhà chú ở, dì Trọng luôn muốn có một đứa con trai đấy.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch