Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 334: Quà của Diệp Trúc Lan. (2)

Chương 334: Quà của Diệp Trúc Lan. (2)
Chính bản thân Tần An cũng thấy lạ, đáng nhẽ mình phải siêng năng tới nhà Diệp Trúc Lan, lấy lòng cha mẹ cô chứ không phải cha mẹ Tôn Tôn, suy nghĩ liền hiểu ra bởi vì y coi Tôn Tôn là bạn nên tới nhà cô không có sức ép gì, còn trước mặt cha mẹ Diệp Trúc Lan thì vì có ý đồ với con gái nhà người ta nên luôn có chút chột dạ, tránh được là tránh.

Chuyện chép bài diễn ra không xuôn xẻ, vì Tần An thường xuyên trêu chọc Tôn Tôn, tất nhiên là chậm, cho tới tận buồi sáng ngày khai trường, trước khi Dương Họa bước vào lớp mới vội vội vàng vàng chép hết.

Tần Tiểu Thiên có cớ khinh bỉ một hồi, còn là học sinh ưu tú đấy, thế mà giờ mới xong bài tập …. hắn chép xong bài từ mấy ngày trước rồi.

Học kỳ cuối cùng của năm thứ ba đã bắt đầu, đám học sinh chẳng có cơ hội lưu luyến kỳ nghỉ dài, sức ì sau Tết lập tức bị giáo viên dùng thủ đoạn mạnh tay kéo về đúng trạng thái cần có, dù sao tháng sáu là thi lên cao trung, thời gian chỉ còn ba tháng ngắn ngủi cuối cùng nữa mà thôi.

Ngày đầu tiên quay về trường, Tôn Tôn viết trên bàng đen dòng chữ, "cách kỳ thi lên cao trung còn 93 ngày", dùng phương thức này nhắc nhở đảm bạn học, thời gian đang trôi đi, đừng để lãng phí.

Sáng tháng ba lúc này vẫn còn lờ mờ, trong lớp học đã vang vang tiếng đọc bài vang vang xen lẫn chút gấp gáp làm người ta lo lắng nóng ruột. Tới tối 6 giờ mới tan học, trời thì đã tối đen, không đứa nào có thể vội vàng chạy tới tìm TV xem phim hoạt hình (Thủy thủ mặt trăng) chiếu vào đúng 6 giờ nữa, Diệp Trúc Lan lâu lắm rồi không được nghe Thủy thủ mặt trăng hô lên "ta đại biểu ánh trăng tiêu diệt ngươi" nữa.

Diệp Trúc Lan tới ngày thứ hai sau khi khai trường mới trở về trấn Thanh Hương, kỳ thi vừa qua cô là con ngựa ô của trường, thành tích tốt không ngờ, Khuông Vịnh Mai tất nhiên không thể quên Tần An và Tôn Tôn giúp đỡ con gái mình học tập, đi du lịch bảo Diệp Trúc Lan chọn quà mang về cho bạn, Diệp Trúc Lan nhắm đồ tốt mà chọn, bị mẹ mắng bại gia, song không nuốt lời, song cái vòng ngọc trai mà Diệp Trúc Lan chọn cho mình không được phê duyệt.

Như mọi khi, cả ba tụ tập ở trong quán Gà Rừng, Diệp Trúc Lan cẩn thận mở hộp quà ra, là bộ trang phục dân tộc thiểu số, không hoa lệ, nhưng chế tác cầu kỳ, bắt mắt nhất là mỹ đính vô số món trang sức nhỏ, mặc dù chỉ là đồ lưu niệm du lịch, không phải thực sự là chiếc váy do các cô gái dân tộc thiểu số tốn không biết bao năm tháng thanh xuân làm ra, nhưng cũng đẹp lắm rồi.

- Cám ơn Diệp Tử, đây là trang phục dân tộc nào thế?

Tôn Tôn thích lắm, nếu không phải là Tần An có mặt ở đây thì cô đã thử ngay rồi:

- Mình cũng không biết, xem những cô gái dân tộc đó mặc váy này biểu diễn đẹp lắm, mình nghĩ bạn mà mặc sẽ còn đẹp hơn họ nên mua luôn.

Thấy Tôn Tôn yêu thích như thế, Diệp Trúc Lan cũng vui:

- Mình thì sao?

Tần An nóng ruột hỏi, cả kỳ nghỉ tới hơn hai tuần không gặp nhau rồi, Tiểu Diệp Tử của y có vẻ béo lên một chút, cái mặt tròn tròn, đầu đeo nơ bướm đáng yêu, xinh đẹp như búp bê bày trên tủ:

Diệp Trúc Lan đẩy tới một cái hộp khác.

Tần An mở ra, nhìn thấy đống lông vũ đủ màu, chẳng là biết là cái gì, cầm lên mới nhận ra là cái váy làm bằng lông gà, thật là dở khóc dở cười.

Tôn Tôn thì không nhịn được phì cười, kỳ thực ngay cả món quà của cô cũng không phải thích hợp lắm, song thế mới là Diệp Trúc Lan vô tư.

Diệp Trúc Lan hớn hở giải thích:

- Khi đó bọn họ biểu diễn vũ đạo, nữ mặc giống cái váy mình mua cho Tôn Tôn, nam thì mặc cái này, đợi khi nào Tôn Tôn múa, cậu cũng đóng vai dã nhân múa phụ họa, sẽ vui lắm.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch