Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 337: Tôi là ông chủ. (1)

Chương 337: Tôi là ông chủ. (1)



Rèm cửa sổ sát đường kéo xuống, làm nhìn ra ngoài chỉ thấy mông mông lung lung, bóng người mơ hồ, vài con cá vàng mắt lồi quẫy cái đuôi lớn trong rãnh nước hẹp ở cửa sổ, rêu nước lay động, bị đá cuối đè rễ. Nước thuận theo kênh chạy vào cái ao lớn giữa trà lâu, con rùa già chiếm cứ tảng đá lớn, kệ nước chảy lên người vẫn không nhúc nhích.

Tề Mi cuối cùng cũng chấp nhận để Đường Khiêm Hành bỏ tiền giúp mình, có khoản tiền lớn, lần này quán trà tiến hành nâng cấp mạnh mẽ, không chỉ trang trí nâng lên cấp độ mới, Đường Khiêm Hành giúp mời ở tỉnh thành về hai nghệ nhân trà, giảm bớt gánh nặng cho Lý Thục Nguyệt. Nhưng Lý Thục Nguyệt vẫn được yêu thích nhất, nụ cười dịu dàng hiền thục của nữ nhân ở nhà, còn có thân phận khiến người ta phát sinh tơ tưởng, trở thành đề tài của người có tiền trong huyện thành, ít xuất hiện ở đại sảnh quán trà, khiến cô càng được người ta nhớ nhung.

Tần An nghe nói có người đơn độc gọi ấm trà nghìn đồng, điểm danh mời Lý Thục Nguyệt biểu diễn trà nghệ, có thể nói là vô cùng hào phóng, nhất là ở huyện Phong Dụ thu nhập bình quân chưa tới một nghìn, tức thì thành đề tài nóng. Chẳng phải nói phí biểu diễn của Lý Thục Nguyệt đã tới mức này, rõ ràng vị khách hào phóng kia mang ý đồ khác, nhưng Tần An chẳng lo gì cả, quán trà giờ thành nơi lãnh đạo huyện ủy thích ghé thăm, không sợ ai dám kiếm chuyện đưa yêu cầu không phù hợp, còn nếu chị dâu tự nguyện, y càng không thể can thiệp vào được.

Hứa Húc Minh và Đoàn Yên Cầm ngồi ở phía đối diện nhìn thiếu niên trước mắt nhíu mày đọc bản phác họa của tạp chí Họa Thần vừa đưa ra, vẻ mặt Hứa Húc Minh rất bình tĩnh, nhưng cầm cốc trà không uống dù chỉ một ngụm, dù ông ta có lòng tin với bản thảo này, nhưng Tần An nhíu chặt mày mãi khiến ông ta dần thấp thỏm.

Từ đầu tới cuối Tần An không nói một lời, cái hộp Đoàn Yên Cầm đặt ở đầu gối cũng không cách nào giao cho y được, mặc dù Tần An không tới mức vì chút chuyện ở chỗ Dương Niệm Cổ mà có thành kiến với hắn, nếu không đã chẳng nhận hắn vào làm, nhưng chắc chắn không có thiện cảm gì, hắn luôn đợi cơ hội tiếp cận Tần An mà chưa được.

Thi thoảng đáp lời nữ nhân ngồi bên cạnh Tần An, nữ nhân đó ăn mặc đoan trang, nói năng nhỏ nhẹ song phát tán sự quyến rũ trời sinh, Đoàn Yên Cầm không dám nhìn nhiều, không rõ quan hệ với Tần An ra sao, lòng cảm khái không ngờ một cái huyện nhỏ lại có nhiều mỹ nhân như thế, hai bà chủ của quán trà cũng thuộc hàng cực phẩm rồi.

- Cũng tạm được.

Lông mày Tần An mãi mới chịu giãn ra, quay sang cười áy náy với Liêu Du trước, y làm việc thường nhập tâm quên mất xung quanh, sau đó mới đưa lại bản thảo cho Đoàn Yên Cầm:

- Có một vài chỗ cần phải sửa, tôi đã ghi chú cả rồi.

Đoàn Yên Cầm lật xem qua, đâu chỉ là một vài, mà là rất nhiều, Hứa Húc Minh liếc mắt qua một cái, nhíu mày:

- Cậu có thể nói nguyên nhân cụ thể không?

- Trong nước luôn muốn đuổi theo manga Nhật Bản, muốn mau chóng bắt kịp, thậm chí vượt qua, đó là điều tuyệt đối không thể, ít nhất là trong thời gian ngắn. Sản nghiệp truyện tranh Nhật đã trải qua cả quá trình dài phát triển đã hoàn thiện rồi, từ thương nghiệp hóa, quy mô hóa, từ phòng công tác đến tác phẩm ra đời, đều có quy trình tiêu chuẩn, có thể nói là mô hình sáng tác hàng loạt, chúng ta không bắt chước được.

Tần An không trả lời thẳng vấn đề, tay gõ lên bản thảo:

- Đó chính là vấn đề.

Trong khi Đoàn Yên Cầm còn hơi mơ hồ thì Hứa Thúc Minh đã hiểu ý Tần An, công trình 515 của quốc gia khiến một số bộ phận trục lợi được lợi lớn, cũng làm một số tác phẩm ưu tú đạt thành công, ông ta cũng nhìn ra cơ hội này, trong tay không có tác phẩm ưng ý, muốn theo đuổi thành công, cách tốt nhất là học theo thành công của người khác, ông ta nghĩ thế, người khác cũng sẽ nghĩ thế. Đồng thời Tần An chỉ ra điều này chứng tỏ đối phương không phải dư tiền muốn chơi đùa.

- Tài chính nâng đỡ của quốc gia có hạn, người muốn chia bánh lại nhiều, quá nhiều cảnh tranh sẽ sinh ra thủ đoạn không đàng hoàng, vì vậy chúng ta không thể để sơ hở cho người ta tóm lấy, đồng thời đừng quên hình tượng và định vị của chúng ta, chúng ta là người đi đầu ngành nghiệp, có người đi đầu nào lại bị người ta nói là mô phỏng, sao chép không?

Mặt Tần An không có nhiều sức thái biểu cảm, mặc dù y được gợi mở từ manga nổi tiếng của Nhật Bản, nhưng y chỉ học hỏi tinh thần trong đó chứ không hề có ý định sao chép của họ:

- Anh nói xem, mấy món vũ khí này, cùng hiệu quả phép thuật, anh mượn từ đâu ra đấy?

Đoàn Yên Cầm hơi đỏ mặt, thế giới mà Tần An vẽ ra quá rộng lớn, cho dù tất cả mọi người ngày đêm làm việc, lượng công tác cũng quá nhiều, khó tránh khỏi tình huống thế này, khi kiểm tra bản thảo hắn đã phát hiện vấn đề, nhưng vì không phải sao y bản chính, nên không so đo.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch