Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 344: Video thể dục. (2)

Chương 344: Video thể dục. (2)


Tần An nhún vai chỉ bọn trẻ con:

- Cái đĩa này làm cho bọn chúng xem, thử hỏi chúng xem.

Vừa rồi đám trẻ con nhảy múa rất nhiệt tình, Đỗ Thượng rất tự tin hỏi:

- Các cháu thấy đoạn phim này thế nào?

Bọn trẻ con ngơ ngơ ngác ngác nhìn nhau chẳng đứa nào trả lời, Mạc Văn Địch nhìn cô trông trẻ, cô gái đi ra hay đổi cách thức diễn đạt, hai tay ôm má:

- Các em thấy bạn trong TV có đáng yêu không? Nhảy múa có đẹp không?

- Xấu lắm, trông ngốc ơi là ngốc, chẳng biết gì cả.

- Lúc biểu diễn khỏ, mắt trợn lên như trâu ấy.

- Còn không buồn cười bằng chú của Tần Thấm.

Đám trẻ con tức thì một năm miệng mười tranh nhau nói, còn khó nghe hơn cả Tần An, mặt Đỗ Thượng tối sầm.

Mạc Văn Địch trầm ngâm:

- Ông chủ Đỗ, nếu trẻ con còn phản ứng như thế thì phải làm lại thôi.

- Nhưng mà kinh phí …

Đỗ Thượng ngần ngừ, nếu muốn đạt được hiệu quả như Tần An nói sẽ rất tốn công:

- Ông Đỗ là người làm ăn, chuyện đầu tư thu lợi không cần tôi nói nhiều, nếu muốn tìm nguồn đầu tư, có thể tìm người này, thuyết phục được hay không là ở ông.

Tần An lấy ra tấm danh thiếp đưa cho Đỗ Thượng, đi tới bế Tần Thấm lên:

- Nhưng nhân vật chính không thể là đứa bé trai kia nữa, nên là hai cô gái một lớn một nhỏ, nhỏ thì làm động tác biểu diễn đáng yêu ngây ngô, lớn thì biểu diễn đúng tiêu chuẩn.

Đỗ Thượng nhìn nhìn danh thiếp đơn giản mang ánh bạc, chỉ có tên và chức vị, ký tên tiếng Anh "Laura Lý" đẹp đẽ làm danh thiếp tăng lên không ít tự chủ, bất giác nhìn về phía Mạc Văn Địch, nếu là đứa bé bình thường thì ông ta chẳng coi vào đâu, nhưng là người Mạc Văn Địch giới thiệu, hơn nữa từ cách ăn nói với người lớn không hề rụt rè hay lúng túng, có thể nhận ra thiếu niên này hẳn thân phận không tầm thường.

- Tần Thấm, có muốn về sớm chơi với chút không?

- Có có, chú, chú, mẹ cháu nói tối nay ăn xủi cảo đấy.

Tần Thấm dùng cả hai tay ôm lấy cổ Tần An dụ dỗ, nó không muốn chú nói chuyện với người lớn nữa, muốn đưa nó đi chơi, lên lấy thức ăn ra dụ dỗ:

- Cháu đút cho chú ăn.

- Tần Thấm ngoan nhất rồi.

Tần An thơm chụt lên má Tần Thấm, không quan tâm tới chuyện cuốn băng nữa, trao đổi số di động với Dỗ Thượng vẫy tay tạm biệt:

- Bác Mạc, gặp lại bác sau.

- Ừ được rồi.

Mạc Văn Định ra tới cửa vẫy tay với Tần An, đừng nghĩ đây là chuyện nhỏ, bài tập thể dục này đang được lãnh đạo tương quan trên tỉnh chú ý, nếu như có hiệu quả tốt sẽ còn cân nhắc tiến cử với giáo ủy quốc gia để phổ biến toàn quốc.

Đến lúc đó thì đây là chính tích cực lớn, dù bỏ tiến túi ra làm cho tốt cũng đáng, thử nghĩ mà xem nếu bỏ tiền ra chạy lấy một vị trí tốt cũng không ít, đằng này là cơ hội đường hoàng, chính tích chắc chắn, không nên tiếc.

Tần An nói đi là đi, đã không quan tâm tới chuyện khác nữa rồi, kiệu Tần Thấm lên vai:

- Chúng ta kể chuyện Cừu Vui Vẻ và Sói Xám đến đâu rồi nhỉ?

Tần Thấm mặc váy hoa, quần tất đen, đi giày công chúa cực kỳ đáng yêu, gác cằm lên đầu Tần An, suy nghĩ một chút nói:

- Cháu không nhớ nữa, chú kể từ đầu được không?

- Được, tối này chú kể chuyện cho Tần Thấm nghe.

Tần An cẩn thận giữ hai chân Tần Thấm, cô bé tuy nhỏ nhưng chắc người khá nặng, Tần An lại gầy gò, kiệu thế này cũng hơi mệt, nhưng Tần Thấm vui là được:

- Tần Thấm vui lắm, vui lắm.

Tần Thấm reo hò, cúi xuống thơm lên trán Tần An:

Hai chú cháu vừa đi vừa hát suốt dọc đường về, vô cùng vui vẻ, tới quán trà thì nước trong nồi đã bốc hơi nghi ngút, có Tề Mi và mấy phục vụ giúp đỡ, nên sủi cảo gói rất nhanh. Lý Thục Nguyệt thấy hai chú cháu quấn quít bên nhau, đuôi mắt cong lên, hạnh phúc như xủi cảo vào nổi, vui sướng quay cuồng tỏa ra hương vị mời gọi.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch