Chương 354: Điền nguyện vọng. (2) Ai có thể dám chắc rằng kiến nghị của mình là thích hợp nhất với học sinh, chuyện học sinh nghe theo lời giáo viên, cuối cùng cuộc đời không thuận lợi giận lây sang giáo viên, tạo thành hậu quả khiến người ta đau lòng vẫn luôn được giáo viên lâu năm truyền miệng dặn dò các giáo viên trẻ nhiệt tình.
Lựa chọn Nhất Trung hay Nhị Trung cũng như thế, nếu là một người biết khôn giữ mình tuyệt đối không làm chuyện Liêu Du đang làm, vì kết quả hoặc là được cảm kích ghi nhớ, hoặc là bị chửi bới căm hận, kiến nghị bảo thủ nhất luôn là nếu thi được vào Nhất Trung sẽ cổ vũ thi vào Nhất Trung, dù sao thêm một học sinh thi vào Nhất Trung, giáo viên được thưởng cao hơn nhiều so với thi vào Nhị trung.
Huống hồ Liêu Du còn đang tranh thủ một vị trí dạy học ở Nhất Trung, nếu như học sinh trong lớp có thành tích tốt càng thuận lợi.
- Cô giáo Liêu, bất kể cha mẹ em nghĩ thế nào, em vẫn báo danh vào Nhất Trung.
Diệp Trúc Lan đi qua ngã rẽ chuẩn bị tới lớp, đột nhiên đứng lại:
Liêu Du nhìn thấy trên khuôn mặt thanh tú đó một sự quật cường tới cố chấp, ngạc nhiên:
- Vì sao?
- Nếu em tới Nhị Trung, Tần An nhất định sẽ không tới Nhất Trung học, em không muốn vì mình mà bạn ấy không vào học Nhị Trung, cho dù sau này học cùng trường, em cũng không thể vui được.
Diệp Trúc Lan nói một hơi xong thì dũng khí cũng bay hết, gò má đỏ rực chạy ù vào lớp không dám nhìn ai nữa.
Liêu Du đứng ngây ra, một cô bé ngoan ngoãn phải dùng dũng khí lớn thế nào mới nói ra được những lời như thế, cô chợt hiểu vì sao Tần An lại thích Diệp Trúc Lan tới như vậy rồi, coi cô bé này như châu báu, ngẩng đầu nhìn bầu trời trong vắt không gợn chút mây, có lẽ đó chính là tình cảm thanh mai trúc mã, hai người thích nhau, đơn giản đơn thuần vì ở cùng nhau vui vẻ hạnh phúc thôi.
Trời tháng năm tối muộn, khi tan học mặt trời vẫn còn chiếu sáng trên Đại Thanh Sơn, mẹ của một giáo viên trong trường qua đời, hôm nay trường học tổ chức đi viếng, cho nên tan học sớm một tiết. Đám học sinh chẳng đa sầu đa cảm buồn thay cho giáo viên đó, nhất là đám học sinh năm thứ ba, hiếm khi được về sớm đều hân hoan reo hò, ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ.
Diệp Trúc Lan vẫn còn ở trong lớp xếp quà sinh nhật, Hạ Ngư đeo cái kính to ở bên cười khúc khích, nhìn thấy nam sinh nào mà tặng món quà đắt tiền một chút là nói nam sinh đó thích Diệp Trúc Lan, khiến Diệp Trúc Lan không ngừng đưa tay đánh.
- Diệp Tử, bạn càng này càng bất thường nhé, trước kia mình trêu bạn, bạn cười vô tâm. Bây giờ càng ngày càng giống thục nữ rồi, cô bạn Diệp Từ suốt ngày đánh nhau với Tần An, khiến mình không cẩn thận một chút là bị vạ lây, đi đâu mất rồi?
Hạ Ngư lấy ngón tay móc cằm Diệp Trúc Lan:
- Bạn có phải Diệp Trúc Lan hay là người khác cải trang đây hả?
- Mình vẫn thế mà.
Diệp Trúc Lan không nhận ra trước kia mình ăn mặc như đứa con trai, bây giờ đương nhiên không như thế, vì cô thích được Tần An khen mình xinh đẹp như búp bê:
Hạ Ngư lè lưỡi trêu:
- Hi hi, rõ ràng bạn và Tần An đánh nhau, đánh thành chính quả, đánh thành ái tình rồi.
- Gần đây bạn lại xem truyện ngôn tình đấy à?
Diệp Trúc Lan trừng mắt lên, cẩn thận dùng cái dải lụa buộc đống thiếp mừng sinh nhật lại:
- Phải rồi, sao hôm nay không thấy Tần An tặng quà cho bạn thế, không thể nào, ngay tả hai tên Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên cũng tặng quà cho bạn mà.
Hạ Ngư lấy làm lạ:
- Hôm qua sau khi tan học cậu ấy tặng mình rồi.
Nửa đêm hôm qua cũng vẫn tính là sau khi tan học mà, Diệp Trúc Lan xấu hổ nghĩ, cô tách hai con búp bê ra, để Tần An cô độc ở nhà một mình, mang theo Diệp Trúc Lan mặc quần áo xinh đẹp tới lớp, chính là để khoe với Hạ Ngư:
- Là cái gì? Cho mình xem đi.
Hạ Ngư thúc giục, muốn dựa vào món quà đánh giá tình cảm của Tần An:
Diệp Trúc Lan lấy từ trong cặp ra một cái hộp gỗ, từ từ mở ra:
- Thế nào, Tần An tự tay làm tặng mình đấy.
- Oa … Nếu thế Tần An phải rất rất thích bạn rồi đấy.
Hạ Ngư sững sờ dùng hai tay chạm vào con búp bê đẹp đẽ như sợ mạnh một chút làm nó vỡ mất.
Hai mắt Diệp Trung Lan cong lên như trong non, nếu Hạ Ngư biết Tần An còn làm con búp bê nữa, không biết sẽ đánh giá thế nào, nhưng ba chữ “rất” đã khiến cô hài lòng lắm rồi.