Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 356: Con trai hiệu trưởng Nhị Trung không học Nhị Trung. (1) (2)

Chương 356: Con trai hiệu trưởng Nhị Trung không học Nhị Trung. (1) (2)


- Bây giờ cha không phải hiệu trưởng Nhị Trung, mà là cha con.

Tần Hoài nới lỏng ca vát:

- Huyện Phong Dụ mười năm qua, học sinh có thể thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại đều là của Nhất Trung, các trường khác không có một ai cả, thế nên con nhất định phải thi vào Nhất Trung.

Về chuyện này Lý Cầm cũng có băn khoăn của mình:

- Nhưng con là con của anh, nếu báo danh vào Nhất Trung thì anh còn chiêu sinh thế nào? Nhất Trung bây giờ cũng chẳng còn danh giá như vài năm trước, xảy ra không ít chuyện xấu, đi xuống phần nào rồi, nên cũng phải tranh đoạt học sinh với người ta, tới khi đó bọn họ nói một câu, các em đừng tới Nhị Trung, xem kìa, con trai của Tần Hoài cũng tới Nhất Trung, bản thân ông ta còn chẳng tự tin vào trường học của mình, cho rằng Nhị Trung không dạy tốt được con mình, vậy người khác tới Nhị Trung làm gì?

Tần An gõ gõ đầu, mẹ nói rất đúng, trước kia y không suy xét tới vấn đề này, mặc dù Nhị Trung có tiềm lực tài chính khá hùng hậu, nhiều chính sách khen thưởng cùng hỗ trợ học sinh xuất sắc, nhưng những học sinh có thành tích ưu tú nhất, cho dù tình hình kinh tế không tốt, vì tương lai con cái mình, không ai coi mấy thứ phần thưởng kia làm điều kiện cân nhắc quan trước tiên:

- Cha, con thấy mẹ nói không sai chút nào, nếu Nhất Trung mà nắm lấy điểm này, chuyện cha tạo thế chiêu sinh hừng hực sẽ biến thành trò hề mất.

Không ngờ bị cả hai mẹ con đồng lòng phản đối, Tần Hoài có chút hậm hực:

- Chỉ người của giáo ủy mới biết nguyện vọng của con thôi, người Nhất Trung sao biết được?

- Lời này người khác nói anh có tin không?

Lý Cầm trừng mắt lên với chồng:

Tần Hoài đúng là không tin, đợi nguyện vọng đưa lên giáo ủy, ông ta nhất định nhờ quan hệ xem xem có bao nhiêu học sinh báo danh vào Nhị Trung, Nhất Trung nhất định cũng làm thế.

- Thì sao nào, cùng lắm thì kiếm bớt đi vài đồng thôi, con phải báo danh vào Nhất Trung, đây là chuyện lớn, khi điền nguyện vọng, ghi hai chữ Nhất Trung thật to cho cha.

Đặc tính cha mẹ Trung Quốc là thế, khi đuối lý rồi là bắt đầu mang quyền uy cha mẹ ra đàn áp:

Với Tần An mà nói học ở đâu cũng không quan trọng, vì bây giờ chủ yếu là y tự học rồi, kiến thức hập thu từ giáo viên rất hạn chế, mà trước kia y cũng định vào Nhất Trung, giờ nghe mẹ nói thế rồi không thể không suy nghĩ gì cứ đăng ký vào đó.

Gà mua ở nông thôn, phải kiếm sâu trong cỏ mà ăn, thịt gà không bị bở, canh nấu ra lại ngọt, một bát canh lớn và một đĩa thịt xào đậu, cơm nhờ tuy không cầu kỳ như ở ngoài nhà hàng, nhưng thứ thức ăn dùng đống gia vị đó chẳng sao so bì được.

Cơm thì ngon, nhưng không ăn vào, Tần An vừa ăn vừa liên tục nghĩ cách, đầu óc y rất linh hoạt, chẳng mấy chốc đã nghĩ ngay ra kế hay:

- Cha, thế này được không? Con báo danh Nhị Trung, nhưng khi đi học thì học Nhất Trung, thế là vẹn cả đôi đường rồi.

- Đây không phải trò chơi của con đâu.

Lý Cầm khẽ mắng:

- Sao có cái chuyện báo danh vào trường này lại đi học ở trường khác được.

- Mẹ quên có cái gọi là học sinh dự thính à? Cha có nhiều quan hệ trên huyện ủy, khi đó nghĩ cách để con tới Nhất Trung học dự thính, còn học bạ thì vẫn để lại ở Nhị Trung, lúc đó công tác chiêu sinh cũng kết thúc rồi sẽ không ảnh hưởng gì nữa.

Tần An thấy mình đúng là đa mưu túc chí, chiêu này cũng nghĩ ra được, lúc đó bất đó bất kể Diệp Trúc Lan ở đâu, y cũng có thể chạy tới đó học, vì y là học sinh cả hai trường:

Hai vợ chồng Lý Cầm đưa mặt nhìn nhau, đầu óc con trai mình đúng khác người, chuyện hoang đường cỡ nào nó cũng nghĩ ra được.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch