Ăn tối ở nhà xong, Tần An lại chạy ra ngoài, Tần Tiểu Thiên và Tôn Pháo đang xem náo nhiệt ở đám tang, với trấn Thanh Sơn nhân khẩu thưa thớt mà nói, đi ra đường cơ bản ngẩng đầu lên là thấy người quen. Nhà nào có chuyện hỉ, người quen tới góp mặt có khi là quá nửa trấn rồi, tổ chức tang lễ cũng thế. Nhân lúc đông vui, đám trẻ con tụ tập chơi đùa, người lớn thì uống rượu chơi bài, đó cũng là một loại tập tục ở đây, để người chết trước khi về với đất cảm thụ được các loại sinh hoạt thế gian, bớt đi cô quạnh.
- Sao giờ mày mới ra, lề mà lề mề làm cái gì vậy hả?
Tôn Pháo mặt đỏ phừng phừng, xem ra vừa rồi uống không ít rượu:
Tần An xoa bụng ợ một cái:
- Vội gì chứ, hôm nay có gì đâu, tới tối ngày kia mới vui mà, có khi còn biểu diễn ảo thuật.
Theo như tập tục, vào tối thứ ba của tang lễ sẽ mời đoàn ca múa nhạc dân gian tới biểu diễn, đặc sắc tân thời một chút còn có cô gái ăn mặc mát mẻ nhảy múa, biểu diễn ảo thuật, cổ điển một chút diễn kịch hoặc là kịch chiếu đèn.
Bất kể là tân hay cổ thì ở nơi thiếu thốn hoạt động giải trí này mà nói cũng đủ hấp dẫn rồi.
Nhà nào có tiền một chút còn mời hai đoàn ca vũ nhạc, xem đoàn nào biểu diễn hay hơn sẽ được thưởng nhiều hơn, như thế người biểu diễn càng tích cực.
Người Trung Quốc làm cái gì cũng chú trọng náo nhiệt, đại khái đây là một loại tập quán độc đáo đặc trưng của dân tộc.
- Nơi này thì làm gì có ảo thuật hay mà xem, cho anh biết, ở Đài Loan ấy...
Tần Tiểu Thiên uống chút rượu vào là bệnh cũ tái phát, mở mồm ra một cái là Đài Loan thế này, Đài Loan thế kia:
Tôn Pháo nghe mà bực mình, cắt ngang:
- Mày ở Đài Loan đã nhìn thấy người chết chưa?
Tần Tiểu Thiên hơi do dự, vẫn thật thà thừa nhận:
- Chưa.
- Mày dám đi xem không?
- Có gì mà không dám.
Tần Tiểu Thiên ưỡn ngực lên, lúc này mà rút lui thế nào cũng bị Tôn Pháo với Tần An xem thường, hơn nữa người chết đều ở trogn quan tài, làm gì có mà xem:
- Bây giờ quan tài còn chưa đóng đinh, vẫn để hở một khe nhỏ, đến nửa đêm sẽ mở ra, mang ý cho người chết thấy mọi người tổ chức tang lễ cho mình, yên tâm mà nằm đó, nửa đêm đừng ngồi dậy tác quái, đừng dọa người thủ linh.
Tần An ghé sát mặt Tần Tiểu Thiên giọng âm u nói:
- Mày dám xem không?
- Em... Em dám, sợ gì?
Tần Tiểu Thiên bị cái giọng hãi hùng của Tần An làm sởn hết gai ốc, lảo đảo lùi lại, kiếm cớ:
- Nhưng mà em chưa làm xong bài tập, phải về làm không xem được, đợi mai, mai nhất định sẽ xem.
Nhìn Tần Tiểu Thiên lắc hai cái mông mỡ ục ịch chạy mất, đến cửa khu tập thể thậm chí không biết vấp phải cái gì mà ngã oạch một cái kêu như lợn bị chọc tiết, Tần An và Tôn Pháo bò lăn ra cười, tiếng cười hai đứa bất lương xuyên thấu trời đêm.
Tất nhiên là cả hai không đợi tới nửa đêm mở quan tài, Tôn Pháo chẳng mấy chốc bị cha hắn xách tai về làm bài tập rồi. Học kỳ này Tôn Pháo chăm chỉ hơn không ít, thành tích cũng có tiến bộ rất lớn, nhưng muốn vào được lớp thí điểm của Nhị Trung còn kém xa lắm. Chỉ là hai đứa bé từ nhỏ đã chơi với nhau thân thiết như anh em ruột, quan hệ hai nhà vì thế mà cũng rất tốt, vợ chồng Tôn Đại Duy mua quà sang nhà Tần Hoài chơi, xấu hổ nói khó vài câu, Tần Hoài đồng ý nhận Tôn Pháo vào lớp thí điểm, dù có là người nguyên tắc tới mấy thì có những quan hệ xã hội không thể chối bỏ.
Tạm thời Tôn Đại Duy còn chưa nói tin này với Tôn Pháo, chỉ nói nếu không thi đỗ được vào lớp thí điểm của Nhị Trung sẽ lột da, biết cha mình hung dữ, tuy không lột da mình thì cũng đánh cho tét đít, Tôn Pháo đành thu lại tâm tư chơi đùa, tập trung học tập.
Nói về đầu óc thì thực ra Tôn Pháo không kém, nhìn hắn cùng Tần An bày ra bao trò tai quái là thấy phần nào rồi, nếu cho thêm thời gian, tự thi vào lớp thí điểm Nhị Trung cũng không quá vấn đề, chỉ là thằng này thiếu mất động lực.