Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 364: Tất cả đã khác. (2)

Chương 364: Tất cả đã khác. (2)


Tần An nhún vai:

- Cái tính của Diệp Tử là thế đấy, việc mà có thể dùng sáu phần sức lực hoàn thành thì đừng hi vọng bạn ấy dùng bảy phần.

Tôn Tôn im lặng lắng nghe, chăm chú nhìn Tần An, lúc nói về Diệp Trúc Lan, từng ánh mắt từng điệu bộ đều phát ra vẻ yêu thương tới tận cốt tủy, loại cưng chiều làm người ta hâm mộ, cô bất giác quay đầu nhìn vầng trăng non đang leo lên đỉnh núi, ánh mắt trở nên xa xăm:

- Có lẽ thế, người tin tưởng Diệp Tử nhất là bản thân bạn ấy, nhưng ai có thể hiểu bạn ấy hơn cậu, chính Diệp Tử còn chẳng biết.

Mặc dù đã cố gắng để mình nói bình tĩnh một chút, hai người họ là một đôi rồi, mình đã biết từ lâu, sao còn nghĩ lung tung gì chứ?

Tôn Tôn nở nụ cười tự trào, có chút chua xót.

- Diệp Tử đơn thuần, không như bạn, có lẽ mình phải tốn cả đời mới có thể thành người hiểu bạn nhất được.

Giọng nói Tần An như làn gió nhẹ lướt qua trái tim Tôn Tôn, ý từ rõ ràng khiến cô hoảng loạn.

- Bắt đầu mồm mép, những câu đó dành nói cho Diệp Tử đi, đừng kéo mình vào.

- Ba chúng ta là một.

Tần An nói dứt khoát:

- Càng ngày càng nói linh tinh rồi đấy, cẩn thận mình mách Diệp Tử.

- Hiện giờ rõ ràng là hai đứa bọn mình cùng một giuộc thông đồng với nhau, cùng báo danh vào Nhất Trung thành phố, kéo Diệp Tử vào. Bạn ấy vốn chẳng hề có cái tâm tư đó.

Tần An không chịu thôi, chuyện này sở dĩ y tìm Tôn Tôn chứ không đi tìm Diệp Trúc Lan, chính vì y là người hiểu Diệp Trúc Lan nhất, nhưng không phải là người hiểu Tôn Tôn nhất:

- Cái gì mà cùng một giuộc thông đồng với nhau, đều là do cậu, là chuyện một mình cậu.

- Không nói thì không nói nữa.

Tần An không dám đi quá đà, quan hệ giữa y và Tôn Tôn còn xa mới bằng được trước kia:

- Nói nghiêm túc đấy, Diệp Tử hoàn toàn đủ năng lực thi vào Nhất Trung thành phố, chỉ là bạn ấy chưa từng nghĩ tới thôi. Đặt mục tiêu cao đến đâu thì bạn ấy tiến xa tới đó, bây giờ còn một tháng nữa, mà bạn thấy rồi, bọn mình giám sát như thế mà Diệp Tử hoàn toàn chưa dùng hết sức.

Tôn Tôn gật đầu thừa nhận, Diệp Trúc Lan rất ham chơi, nhưng cô vẫn không tin Diệp Trúc Lan có thể thi vào Nhất Trung thành phố.

- Cứ nghĩ lại xem, có phải khi hai bạn học với nhau, Diệp Tử từ đầu tới cuối chỉ cầm một cuốn sách xem thôi, hơn nữa còn là lấy từ trong cặp ra, không cần biết là sách gì, cứ thế cầm xem suốt.

Tần An quan sát Diệp Trúc Lan nhiều lần, ba bọn họ học chung, Tôn Tôn thì lục căn thanh tịnh, hai tay không nghe chuyện ngoài cửa sổ, Tần An thì học một lúc lại nhìn Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan, Diệp Trúc Lan thì thời gian ngây người tuyệt đối hơn thời gian học tập:

Tôn Tôn mơ hồ có chút ấn tượng:

- Có một lần bạn ấy cầm cuốn bộ đề thi ra xem, xem mãi, mình lấy làm lạ, đề thi không làm, xem thì có tác dụng gì? Chẳng lẽ... Đằng sau đó là truyện tranh?

- Đại loại là thế.

Tần An cười khổ:

- Tháng cuối cùng này chúng ta phải giúp Diệp Tử định ra kế hoạch học tập, từng ngày, từng tuần phải học tới đâu phải có mục tiêu rõ ràng cụ thể, hai chúng ta cùng nhau đốc thúc Diệp Tử.

- Xem ra vì được ở cùng Diệp Tử, cậu bỏ không ít tâm tư, lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ?

Tôn Tôn ngâm hai câu thơ trong bài Thước kiều tiên thời Bắc Tông, sau đó ê răng lắc đầu, tự hồ chịu không nổi hai người bọn họ suốt ngày dính lấy nhau:

- Đó là chuyện thời cổ đại rồi, không thích hợp bây giờ nữa, người xưa vì giao thông liên hệ không thuận tiện, hơn nữa chiến loạn hoành hành, một khi chia tay nhau là rất có khả năng chân trời góc biển mãi mãi không gặp lại...

Nói tới đó nhận ra Tần An tròn xoe mắt xấu hổ dừng lại, lại không phải làm văn, mình nói cái gì vậy chứ.

- Thôi, mình phải về bảo với cha mình một tiếng, để cha mình lên thành phố báo danh đi cùng với cha bạn, không biết mẹ Diệp Tử khi nào có thời gian...

Tần An vừa lẩm bẩm vừa đi ra cửa sổ, muốn thuyết phục cha mẹ Diệp Tử không dễ:

- Này có cửa không đi, leo cửa sổ làm cái gì?

Tôn Tôn gọi giật lại:

- À, thói quen.

Tần An cười hì hì quay lại vừa rồi bất tri bất giác nghĩ mình đang ở phòng Diệp Trúc Lan:

- Quen?

Tôn Tôn ánh mắt nghi ngờ:

- Đi đây, mai gặp nhau ở Trường nhé.

Tần An không cho Tôn Tôn thời gian kịp suy nghĩ xa hơn, mở cửa chuồn mất, bước chân khoan khoái dẫm lên ngõ cổ kính rêu phong, lòng vui phơi phới, chuyện đột nhiên thi vào Nhất Trung thành phố này y không hề cố tình thúc đẩy mà diễn ra tự nhiên, tới đây mọi chuyện thực sự hoàn toàn khác quỹ tích cũ rồi, không liên quan gì nữa.

Hết quyển 2.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch