Kỳ thi lên cao trung năm 1996 đúng như ký ức của Tần An sẽ được tổ chức vào giữa tháng sau, mặc dù né tránh được tháng 7 nóng như lửa, nhưng tháng sáu cũng chẳng khá hơn là bao, rất may mắn là dự báo thời tiết nói sẽ có một trận mưa giúp thi sinh tham dự kỳ thi mát mẻ hơn.
Cuộc đua nước rút của Diệp Trúc Lan cuối cùng cũng kết thúc, thành tích thu được khiến Khuông Vịnh Mai và Tần An đều vô cùng hài lòng, nhưng bản thân Diệp Trúc Lan chẳng tự tin, một tháng tuy không ngắn, nhưng rốt cuộc học được bao nhiêu, cô không chắc.
Tôn Tôn chọn trong bộ đề thi cao trung một đề thi cho ba người họ cùng làm, đề thi tương đối dễ, chủ yếu để củng cố lòng tin.
Kết quả rất cổ vũ lòng người, bỏ đi đề thi làm văn vì thứ này không có tiêu chuẩn để chấm điểm, Tôn Tôn điểm vẫn cao nhất, hơn Tần An hai điểm, quan trọng nhất là Diệp Trúc Lan chỉ kém Tôn Tôn năm điểm thôi, thành tích này khiến chính bản thân cô cũng giật mình, phải biết rằng cô luôn nghĩ rằng sức học của mình không thể cùng cấp bậc với Tần An và Tôn Tôn.
- Tôn Tôn, liệu đề thi thực có khó hơn không?
Diệp Trúc Lan hoan hỉ lắm, nhưng có chút không dám tin:
- Không thể khó hơn được đâu.
Tôn Tôn thì không quá bất ngờ vì một tháng qua cô là người hiểu rõ sự tiến bộ kinh người của Diệp Trúc Lan hơn bất kỳ ai, nếu Diệp Trúc Lan thực sự chuyên tâm vào học tập, cô không biết mình giữ được ưu thế bao lâu:
- Chỉ mong như thế.
Diệp Trúc Lan chắp tay cầu khấn, nếu đề thi chỉ khó mức này thì cô hoàn toàn có thể tự tin, câu trả lời của Tôn Tôn làm cô yên lòng, nhất là khi Tần An nhìn thấy thành tích của cô lộ ra vẻ vui mừng và đột nhiên thở phào, cô biết nỗ lực miệt mài suốt một tháng trời không uổng phí.
Chỉ còn bốn ngày nữa là thi rồi, năm thứ ba sơ trung chính thức kết thúc chương trình dạy, muốn ôn tập và bổ xung kiến thức thì cũng chỉ là chuyện riêng của học sinh mà thôi. Ngày cuối cùng khi giáo viên tuyên bố tan học, toàn bộ tầng ba nổ tung, ầm ĩ hơn xa cái thời tốt nghiệp tiểu học.
Tuyệt đại đa số học sinh đem sách vở tích lũy ba năm bán đi hết, sách giáo khoa, bộ đề thi, vở viết, cứ chồng thành cả đống mấy chục cân. Người mua giấy vụn đẩy cả xe đi thua mua, túi học sinh rủng rỉnh thêm vài đồng tiêu vặt.
Chẳng có mấy học sinh lưu luyến ở lại trong lớp, đều nhanh nhanh rời trường, bao nỗi buồn chia lia đều dần tiêu tan trong ngày tháng chờ đợi ngày này tới, lại thêm vào áp lực kỳ thi trước mắt cùng lo lắng tương lai hoặc mong đợi thời cao trung đã lấn át hết cả rồi.
- Diệp Tử, chúng ta lên tỉnh đi.
Tần An đeo cái cặp sách trống đi rất nhiều, giống như một người bỏ được bao cát buộc trên người bao năm, người nhẹ nhàng như chim én, ngẩng đầu nhìn Diệp Trúc Lan:
- Lên tỉnh thành làm gì? Ba ngày nữa thôi là thi rồi, mình còn phải ôn tập nữa. Mà lên tỉnh xa lắm, đâu phải đi lên huyện, mẹ mình không cho đi đâu.
Diệp Trúc Lan đang dang tay bước đi bờ trên tường trường học, áo sơ mi vải màu trắng váy đen, gương mặt xinh đẹp vẫn còn nét tinh nghịch của trẻ con, trắng nõn như tuyết, mịn màng như hoa. Cô nói muốn hoài niệm lần cuối cùng, sau này lớn rồi không thể vô tư chơi đùa như thế nữa, nghe Tần An rủ đi chơi cũng muốn đi lắm chứ, nhưng cô thấy giờ không phải lúc chơi:
- Mình đã xin phép mẹ bạn lâu rồi, trước khi thi sẽ dẫn bạn đi chơi thả lỏng, như vậy khi thi mới phát huy được trình độ tốt nhất. Mẹ bạn đã đồng ý, nhưng không nói cho bạn, sợ bạn ham chơi, phân tán tư tưởng.
Tần An cười, nhìn Diệp Trúc Lan đang nhíu chặt mày biến thành hân hoan mừng rỡ, thú vị hết sức:
- Tần An, cậu thật xấu, nếu nói sớm cho mình biết, mình học càng chăm chỉ.
Diệp Trúc Lan quên béng cả Tôn Tôn còn ở bên cạnh, nhảy phắt xuống đất, hưng phấn lắc tay Tần An làm nũng:
- Chỉ sợ bạn suốt ngày gập ngón tay đếm ngày thì có.