Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 371: Bức ảnh xấu hổ của Tần An. (1)

Chương 371: Bức ảnh xấu hổ của Tần An. (1)



Lý Thục Nguyệt nhìn hai cô bé từ lúc lên xe ra sức làm đủ trò lấy lòng con gái mình mà không được thì buồn cười lắm, chỉ là nhớ tới thời mình từng vô ưu vô lo như vậy, ít nhiều có chút thương cảm.

Tần Thấm buộc tóc thành hai cái sừng dê, mặt tròn tròn, giống mẹ, đôi mắt trong như dòng suối mát chảy qua lòng bàn tay, rúc vào lòng Tần An, tay mút miệng, nó không sao hiểu vì sao hai cô gái ngồi đằng sau lại hứng thú với mình như vậy, làm nó sợ.

- Mình thấy mắt cô bé giống Tần An lắm.

Tôn Tôn cho rằng nếu tìm trên người Tần An một chỗ không đáng ghét, mà còn làm người ta thích, thì chính là đôi mắt, cho dù nhiều lúc có trò đùa quá mức với cô, ánh mắt ấy không hề chứa tâm tư xấu xa khiến người ta phản cảm:

Diệp Trúc Lan rất tán đồng, nhìn kỹ một hồi đánh giá:

- Tần Thấm chắc chắn giống y hệt Tần An lúc còn nhỏ.

- Cái gì, mình là con trai, làm sao khi nhỏ giống Tần Thấm được.

Tần An bất mãn làu bàu, giống chỗ nào chứ:

- Mấy đứa đừng thấy bây giờ Tần An đẹp trai thu hút các cô gái mà nhầm, kỳ thực khi còn nhỏ trông ngố lắm, suốt ngày lem nhem bẩn thỉu.

Lý Thục Nguyệt không nhịn được cười:

- Thật ạ? Bọn em chưa được xem ảnh hồi nhỏ của Tần An.

Tôn Tôn tiếc lắm, muốn xem bộ dạng ngốc nghếch của Tần An thế nào, cô bị Tần An trêu chọc rất nhiều, bản thân lại không nắm được điểm yếu nào của y, toàn bị thua thiệt:

- Về nhà chúng ta gặp dì Lý xin xem aum ảnh của cậu ấy là được mà.

Diệp Trúc Lan ngoẹo đầu nhìn Tần An như đang tưởng tượng bộ dạng hồi nhỏ của Tần An:

Tần An có chút hối hận, vừa rồi mình nên ngồi xe của Vương Hồng Kỳ mới đúng, ba nữ nhân hai nhỏ một lớn tụ một chỗ trêu chọc, giờ hiểu cảm thụ của Tần Thấm rồi.

- Chị có ảnh đấy, để lấy cho mà xem, ở trong ví của chị ấy.

Lý Thục Nguyệt chỉ cái vì của mình đặt bên cạnh:

- Á.. Tần An, không được cướp.

Diệp Trúc Lan ở phía sau nhoài người lên, cô rất hiểu Tần An nhanh tay giữ y lại:

- Tôn Tôn, lấy mau.

Tần An còn bận bế Tần Thấm, không cách nào đối kháng với Diệp Trúc Lan, đưa đôi mắt đáng thương nhìn chị dâu, sao lại mang theo ảnh của mình chứ?

- Ảnh do anh cả em để lại đấy, trong ví của anh ấy lúc nào cũng có mấy bức ảnh, trong đó có một tấm hai anh em chụp chung với nhau khi còn nhỏ, anh ấy nói đó là bức ảnh mà anh ấy thích nhất.

Tháng sáu trời khá nóng nực, Lý Thục Nguyệt không bật điều hòa, chỉ mở cửa sổ, giỏ thổi qua gò má mịn màng cô, làm tóc rối loạn, vẻ mặt cô luôn bình đạm, làm người ta khó nhìn ra tâm sự.

Đây là lần đầu tiên hai chị em gặp lại nhau sau sự cố ở quán trà lần trước, nếu không phải có hai cô bé này đi cùng, Lý Thục Nguyệt nhất định sẽ tránh mặt Tần An, lừa người chứ sao lừa được mình, thứ đó giống thật như vậy, dù Tần An có ngốc tới mấy thì nhìn cái là nhận ra, huống hồ Tần An lại không ngốc, tất cả chỉ tại Tề Mi.

Tần An nhớ ra bức ảnh đó rồi, y cũng có một cái, ảnh chụp vào mùa hè, khi đó có một cái ao cá vừa tháo nước, y và anh cả đi bắt cá, bắt nửa ngày chỉ được cá chết mà người ta không cần, về nhà thì vừa vặn có thợ chụp ảnh tới thôn, bác cả liền bảo hai anh em chụp chung.

Anh cả còn đỡ chứ lúc đó Tần An vẫn mặc quần thủng đít, lại còn ngồi dạng chân ra, hết sức đau khổ năn nỉ:

- Hai bạn đừng xem có được không?

Có thể nói đó là bức ảnh xấu hổ nhất của Tần An khi còn nhỏ, cho dù bản thân thường lấy ra xem rồi cười, nhưng để Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn xem thì dù mặt y dày tới mấy cũng nóng bừng bừng.

Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn mới xem cũng chỉ cười nho nhỏ thôi, nhưng mà ngẩng đầu lên nhìn thấy bộ mặt nhăn nhó của Tần An, nhìn lại cái đầu trụi lụi đên đúa ngốc nghếch còn bé thế là ôm nhau cười ngặt ngoẽo làm Lý Thục Nguyệt phải giảm tốc độ xuống, tránh hai cô bé không cái dây an toàn xảy ra chuyện.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch