Ánh mắt Đỗ Thượng nhìn qua Lý Thục Nguyệt hơi sáng lên đôi phần, bắt tay cô có phần câu nệ, tới lượt Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn thanh thuần đáng yêu thì chỉ nhìn lướt qua thôi.
Đại khái đó là phản ứng chung của nam tử trưởng thành thôi, mùi vị nữ nhân của Lý Thục Nguyệt thu hút ánh mắt nam nhân hơn hẳn, hôm nay cô còn trang điểm tỉ mỉ một phen, áo lụa mỏng màu ngà với từng bông hoa tím vắt ngang ngực, chiếc váy ngắn chấm gối lộ đôi chân trắng mịn, vừa quyền rũ vừa ưu nhã.
Kể từ sau đám tang của anh cả, đây là lần đầu tiên Tần An thấy chị dâu ăn mặc chăm chút như thế, mái tóc búi cao, đôi hoa tai đung đưa bên chiếc cổ thon dài tao nhã, xương quai xanh tinh tế gợi cảm, vóc dáng không khoa trương như Liêu Du, nhưng mang đậm phong tình tha thướt của nữ nhân phương đông, giống như bông hoa giữa dòng nước trong vắt được tự nhiên trạm trổ nên, đẹp đẽ tao nhã.
Mạc Văn Định nói Tần An chỉ mới mười ba mười bốn tuổi thôi, hai cô bé này ước chừng tuổi cùng ngang như vậy, thế mà đã xuất sắc thế này, mấy năm nữa phát triển hết, chỉ cần chăm chút một chút, thậm chí chẳng cần trang điểm quá nhiều cũng có tư chất thanh minh tinh rồi, không biết ai sẽ là người tham gia ghi hình, Đỗ Thượng hỏi:
- Hai cô bé này là?
- Họ là bạn của tôi, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn, lên hình chính là Tôn Tôn.
Tần An giới thiệu đơn giản về hai cô gái:
Diệp Trúc Lan tò mò nhìn Đỗ Thượng, thì ra chính những người này làm ra những thứ trên TV, Tôn Tôn cũng sắp lên TV rồi, cô hâm mộ lắm, nhưng mà mình không thể như Tôn Tôn, đứng bên cạnh Tôn Tôn, cô chỉ là cái lá xanh đáng thương, nhưng mà có Tần An nâng niu cái lá đó trên lòng bàn tay, sợ nó rơi, sợ nó héo. Với Diệp Trúc Lan bây giờ, chỉ cần như thế là hạnh phúc vô bờ rồi, không có gì so được.
Tôn Tôn rất thoải mái nhoẻn miệng cười chào Đỗ Thượng, hoàn toàn không giống dáng vẻ không nóng không lạnh khi gặp người lạ lúc bình thường, mặc dù nói là lên tỉnh thành để giúp Tần An, nhưng cô cũng muốn thử cảm giác giọng hát của mình phát ra sau khi được thu âm xử lý bới các thiết bị chuyên nghiệp, để đánh giá xem khả năng của mình tới đâu.
- Đúng rồi, chính là cảm giác này.
Đỗ Thượng đột nhiên hô lên, nghiêng trái nghiêng phải đi quanh nhìn ngắm Tôn Tôn một hồi, bộ dạng hưng phấn nói với Tần An:
- Cậu nhìn nụ cười của cô ấy, hết sức sinh động, giống như có thể đem tâm sự ẩn giấu trong lòng thể hiện ra, nếu đứng trước ống kính, nụ cười này vô cùng động lòng người. Rất, rất hiếm đấy, có nhiều người mặc dù vô cùng xinh đẹp, nhưng khi lên hình không có cảm giác gì cả, tôi là người trong nghề, đừng nghi ngờ con mắt của tôi, cô bé này cực kỳ ăn hình, hiếm có, hiếm có.
Tôn Tôn bị Đỗ Thượng khen tới xấu hổ, ngượng ngập nói:
- Bác Đỗ, quá lời rồi.
- Không không, không hề quá, đôi mắt của cháu, chính xác là đôi mắt, nhìn qua một tấm kính sẽ cực kỳ đẹp đẽ.
Đỗ Thượng giang tay ra, làm vài động tác tưởng tượng, kích động:
- Đây, đây, đây, nếu bốn phía ánh áng chiếu vào, đôi mắt ấy sẽ như sống lại vậy.
- Thực sự là như vậy.
Tần An quay sang nhìn Tôn Tôn, mặc dù không có con mắt nhà nghề như Đỗ Thượng, song y biết lời ông ta nói không sai chút nào, khi Tôn Tôn đứng trên sân khấu nhảy múa, thân thể uốn lượn, ánh mắt biết nói khiến giọng ca của cô ít nhất thêm ba phần thần vận, khiến người ta không khỏi nghĩ tới bốn chữ "vưu vật trời sinh".
- Tôn Tôn vốn là sống mà.
Diệp Trúc Lan nhỏ giọng làu bàu, tự mình thừa nhận không xinh đẹp bằng Tôn Tôn không sao, nhưng ai cũng chỉ khen Tôn Tôn mà không nói gì tới mình, sao không ghen tỵ cho được:
- Đây là một nhân vật chính khác, tên Tần Thấm, cháu của tôi.
Tần An bế Tần Thấm cho Đỗ Thượng xem, không chỉ Diệp Trúc Lan, không được khen ngợi, cô bé cũng phồng má lên không vui chút nào:
Đỗ Thượng không có con, nhưng vì làm đĩa thể dục theo nhạc này cũng đi tìm rất nhiều đứa bé, muốn chúng phối hợp với mình, tất nhiên là phải biết dỗ dành, học không ít lời khen ngợi trẻ con, nhưng rõ ràng chỉ là lời kỹ xảo thôi, không như khen Tôn Tôn đều là thật lòng, trong đầu vẫn đang suy tính, không biết cô bé đó thân phận thế nào, nếu không minh tinh thì quá đáng tiếc.