Với một tờ tạp chí mà nói nguồn thu nhập không gì ngoài hai đường, trực tiếp nhất tất nhiên là từ lượng tiêu thụ, sau đó nhờ mở rộng lương tiêu thụ mà nâng cao giá trị hợp đồng quảng cáo, ông chủ hỏi, Hứa Húc Minh không thể trả lời là không biết, trầm ngâm suy nghĩ, nhất thời không nghĩ ra cách nào cả.
- Bây giờ tạp chí của chúng ta mới chỉ phát hành truyện bản đen trắng, đợi khi nội dung từng truyện tới mức thích hợp, chúng ta sẽ chia ra phát hành thành từng tập truyện riêng, trang trí thêm màu sắc, đó mới là đường kiếm tiền lớn. Song trước khi quyết định bán ra, phải điều tra thị trường cẩn thận.
Tần An chỉ hướng cho Hứa Húc Minh:
- Tập truyện riêng sao?
Hứa Húc Minh hơi lo lắng, dù sao ở trong nước truyện riêng được phát hành có lượng tiêu thụ không tệ chỉ có Tuyết gia của Nhan Khai:
- Đừng quên chúng ta có bao nhiêu nhân khẩu, mặc dù khả năng tiêu phí của học sinh trung tiểu học không cao, nhưng tích góp hết tiền tiêu vặt giao cho chúng ta cũng là con số cực lớn rồi. Giám đốc Hứa, nghĩ lớn lên, anh không còn điều hành một tạp chí nhỏ vật lộn tồn tại nữa, mà chúng ta đặt mục tiêu là soi đường tiên phong cho cả sản nghiệp.
Tần An không nói vào chi tiết, mặt này y không thể hơn người chuyên nghiệp như Hứa Húc Minh được, là ông chủ chỉ cần định hướng là được, nếu ông ta mà không tự thoát khỏi được tư duy cũ, y sẽ tìm người khác:
- Anh có làm được không?
- Tôi biết rồi, trở về nhất định sẽ suy nghĩ thật kỹ sau đó sẽ báo cáo cho cậu.
Hứa Húc Minh hơi toát mồ hôi, nhận ra Tần An vẫn đang khảo nghiệm mình, nếu năng lực của bản thân không thỏa mãn được tham vọng của y, khả năng bị thay thế là rất cao, trong lòng tuy lo sợ song cũng hưng phấn, điều này tương đương với cam kết đầu tư của Tần An:
Vốn còn định mai mời Tần An tới tham quan tạp chí, cho thấy sự thay da đổi thịt ở nơi này, bây giờ Hứa Húc Minh không nói ra nữa, chừng đó e chưa làm Tần An thỏa mãn được, ngồi thêm một lúc vội vàng cáo từ như lúc tới.
- Tần An, vừa rồi mình nghe thấy bác kia báo cáo với cậu về tạp chí Họa thần, tạp chí đó do cậu làm ra à?
Vừa mới tắm rửa xong, mặc chiếc váy ngủ trắng hoa nhỏ, Diệp Trúc Lan đi chân đất chạy ù tới, hai tay chống ghế sô pha, mông nhỏ chổng lên, sáng mắt hỏi:
- Chính xác là mình mua lại, sau đó cải tiến nó.
Tần An gật đầu, chuyện này không cần che dấu, không nói cho Diệp Trúc Lan là vì loại chuyện này cũng chẳng có gì để khoe khoang, hiện giờ càng thu hút chú ý của y là do tư thế cúi người, cổ áo ngủ trễ xuống, hai con thỏ nhỏ lấp lỏ ẩn phía dưới lộ ra nửa hình dáng, trắng nõn nà mê hoặc lòng người, hai con thở đã mập mạp hơn không ít rồi, y thấy cái cớ thỏ chưa đủ lớn không cho sờ thật nát, muốn thế nào, chẳng lẽ bằng cỡ của Liêu Du mới cho mình sờ à? Tần An không đợi nổi lâu như thế, vả lại y cho rằng nếu Diệp Trúc Lan mong con thỏ mình lớn cỡ đó thì cả đời vô vọng rồi:
- Tần An, bạn thật lợi hại.
Diệp Trúc Lan ngồi xuống bên cạnh lắc vai Tần An:
- Vậy để mình làm một nhân vật trong truyện được không, mình muốn làm nữ hiệp võ công cao cường, giết người như ngóe.
- Đây đâu phải diễn kịch, các nhân vật đều đã được sắp đặt trước, sao có thể đột nhiên tăng thêm. Hơn nữa võ công cao cường giết người như ngóe thì đâu phải nữ hiệp mà là nữ ma đầu.
Tần An bật cười, cô nhóc này cứ hay có hứng thú bất chợt như thế:
- Giết người xấu thì vẫn là nữ hiệp.
Diệp Trúc Lan rất có tinh thần chính nghĩa:
- Nhưng mà truyện đăng trên tạp chí không phải võ hiệp, đều là pháp thuật quỷ thần thôi.
Tần An thầm kêu khổ, bộ dạng này của Diệp Trúc Lan tựa hồ không đồng ý không được:
- Không nhất định là nữ hiệp dùng võ công, có thể dùng phép thuật, nữ hiệp là hành hiệp trượng nghĩa, không có nghĩa cứ phải dùng võ.