Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 388: Minh tinh chính là danh kỹ. (2)

Chương 388: Minh tinh chính là danh kỹ. (2)
Nếu vào trường học loại nghệ thuật, nơi đó có bầu không khí rất cởi mở, có những môn học cần nam nữ phối hợp, phải tiếp xúc thân thể thân mật, bạn xinh đẹp như vậy, thế nào cũng có nam sinh lấy cớ giao lưu, giúp đỡ học tập để tiếp cận lợi dụng, nếu bạn từ chối, giáo viên sẽ đánh giá bạn không tốt, làm cao khó gần.

Tần An chỉ nói tới thôi đã thấy khó chịu rồi, trong mắt y tất cả chuyện lấy cớ nghệ thuật tiếp xúc thân thể nam nữ đều là lừa mình lừa người, tất nhiên có một bộ phận tin là thật, cho rằng như thế là cao quý:

- Ngay cả giáo viên ở đó cũng chẳng tốt đẹp gì, thường xuyên lợi dụng nữ sinh xinh đẹp.

- Sao cậu lại suy nghĩ mọi chuyện xấu xa như thế? Cậu rõ ràng thành kiến với giới giải trí.

Tôn Tôn hơi giận rồi, đồng thời tò mò, Tần An rất thích hát, còn biết đàn ghi ta, thích phim ảnh, vậy thì những tư tưởng cực đoan này ở đâu ra:

Cuộc tranh luận thế này giữa Tôn Tôn và Tần An kỳ thực diễn ra không ít, có những lúc gay gắt tới không thèm nhìn mặt nhau, cả hai đều cố chấp bảo vệ quan điểm của mình, mới đầu Tần An vốn chỉ giống bao người bình thường khác, xem tin tức báo chí thấy đầy rẫy tai tiếng giới giải trí thì có ấn tượng không tốt thôi, sau này thêm sự kiện Tôn Tôn, y hoàn toàn đi vào con đường khá cực đoan.

- Mình không thành kiến, nhưng sự thực là như thế.

Tần An chỉ vào những cô gái ăn mặc hở hang gọi là cổ trang mà chả giống bất kỳ thời đại nào đang nhảy múa ca hát trên sân khấu:

- Ví dụ những nữ tử thanh lâu cổ đại, trừ số cực cực kỳ ít gọi là bán nghệ không bán thân, đến khi đợi làm tiểu thiếp cho người ta cũng chẳng còn ai giữ được tấm thân thanh bạch. Kỳ thực bọn họ đều tiếp khách, chỉ khác là bọn họ dựa vào danh tiếng của mình có chút tư cách lựa chọn ai có tư cách vào làm khách trong màn mà thôi. Bọn họ vẫn tự coi mình là thanh cao là bán nghệ không bán thân, vì sao? Vì bất kể là nam nữ tiếp xúc ở mức độ nào cũng là trong phạm vi đạo đức nghề nghiệp, đều có thể tiếp nhận.

- Cậu có điên không mà lại đi so thanh lâu với trường học vậy hả?

- Làm sao không so sánh được, vì tư tưởng người làm nghệ thuật chẳng phải cũng thế à? Trong quan niệm của họ, vì nghệ thuật có thể hi sinh hết thảy, như khi khỏa thân trước ống kinh, đóng những cảnh giường chiếu, họ nói đó là vì nghệ thuật, vì điện ảnh. Bọn họ đương nhiên cho rằng mình làm đúng, đó là nghề nghiệp của minh, nhưng đều là dùng thân thể của mình tạo hiệu quả thu hút ánh mắt người khác thôi, mục đích cuối cùng là vì tiền bạc, danh tiếng. Một xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, một tư tưởng nghệ thuật, thứ thu về cuối cùng đều như nhau. Thời đại bây giờ người ta không có cái gọi là danh kỹ nữ, nên chuyển sang minh tinh, thành công cụ ảo tưởng của đại bộ phận cung chúng, và đối tượng chơi đùa của bộ phận nhỏ, minh tinh chính là danh kỹ thời cổ đại.

Tần An càng nói càng không giữ được bình tĩnh:

- Những người nói hiến thân cho nghệ thuật, chẳng qua là bán thịt thôi.

- Tần An!

Tôn Tôn ngực phập phồng vì tức giận, cô không cho rằng lời Tần An là đúng, nhưng cô nhất thời lại không đủ lý lẽ để phản bác:

- Chẳng lẽ cậu cho rằng mình cũng là người như thế?

- Mình không có ý đó, mình chỉ ra một tình huống tồn tại thực tế, sợ bạn bị loại tư tưởng này ăn món, hôm qua Đỗ Thượng khen bạn vài câu, trên đường về bạn cười thầm mấy lần.

- Mình chỉ muốn ca hát mà thôi, không dính dáng tới những chuyện cậu nói, mình cũng không phải đứa ngốc nằm mơ giữa ban ngày, mình biết mình đang làm gì. Cậu quá ấu trĩ, nếu cậu cho rằng đó là những thứ xấu xa thì đừng bao giờ xem TV nữa, mình không thèm để ý tới cậu nữa.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch