Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 391: Chỉ là va chạm ngoài đường. (1)

Chương 391: Chỉ là va chạm ngoài đường. (1)



- Vẫn thế chứ? Có béo không?

Diệp Trúc Lan nằm dựa vào vai Tần An, ghé vào tai y thì thầm, vẫn vướng bận chuyện mình béo lên đặt tay Tần An lên bụng mình:

- Sờ thế này không ra.

Tần An sờ rất lâu tới khi hơi thở Diệp Trúc Lan càng thêm gấp gáp, mũi phát ra tiếng như mèo kêu mới quyến luyến thu tay lại:

- Ở bên cạnh có khóa kéo đấy.

Diệp Trúc Lan nghiêng đầu qua, ánh mắt đầy sắc nước phát tán sự quyến rũ mê ly, ân thanh ngọt như tiêu yêu tinh từ cái miệng nhỏ phát ra:

Lời này không nghi ngờ gì nữa còn tuyệt diệu hơn thiên âm, Tần An kéo khóe bên hông cô xuống, luồn tay vào, vừa chạm phải da thịt, đã lâu không được vuốt ve như thế, Diệp Trúc Lan rùng mình một cái, cắn vai y, phát ra tiếng kêu khe khẽ, như tiếng nước suối Hoa Đào, như gió xuân thổi qua sườn núi xanh ngắt của Đại Thanh Sơn.

- Không béo lên chút nào.

Tần An khẽ nói:

- Vẫn mềm mềm như thế, sờ rất thoải mái, mình rất thích.

Diệp Trúc Lan thở phào, sau đó nhéo tay Tần An một cái, kéo tay y về chỗ cũ, cái đồ gian manh cứ thừa lúc cô không chú ý là nhắm tới con thỏ nhỏ, nhắm mắt hưởng thụ Tần An âu yếm.

Phải đợi tới bao giờ, chỉ sờ cái bụng nhỏ khiến người ta thêm ngứa ngáy, Tần An chợt nhớ ra:

- Phải rồi, sắp sinh nhật mình, bạn định tặng mình cái gì đây?

Nói tới sinh nhật thì Tần An có chút bực bội, sau kỳ thi lên cao trung không lâu là sinh nhật của y, sinh nhật người khác thì vào lúc đi học, mình phải tặng quà, đến sinh nhật mình thì nghỉ hè rồi, chẳng còn ai nhớ tới nữa, Tần An được rất ít quà sinh nhật, dù chỉ là tấm thiếp.

Quà cũng không quan trọng, nhưng mà rất bực, mà nghỉ hè thì Diệp Trúc Lan lại tới Hành Thủy, trước kia sinh nhật chẳng có cơ hội ở bên nhau, bây giờ chẳng lẽ cũng thế.

- Không nói cho bạn.

Diệp Trúc Lan sớm đã chuẩn bị xong:

- Làm gì có ai còn cách sinh nhật xa như thế đã nhớ tới quà sinh nhật, còn không biết xấu hổ đòi người ta.

Tần An chớp chớp mắt nhìn Diệp Trúc Lan như cho con, tỏ ra vô cùng đáng thương.

Chiêu này có hiệu quả ngay, Diệp Trúc Lan mềm lòng tiết lộ:

- Yên tâm, sẽ có quà cho bạn, mình nói với mẹ, phải chuẩn bị kỳ thi nhập học vào Nhất Trung, cho nên ở lại nhà Tôn Tôn ôn bài.

Sau kỳ thi lên cao trung, học sinh báo danh vào Nhất Trung thành phố còn phải trải qua một kỳ thi nữa mới có thể trúng tuyển, cho dù thành tích ở kỳ thi trước hơi kém một chút, vẫn có thể kỳ thi lại này để vào Nhất Trung, chỉ cần nộp thêm ít tiền mà thôi, vừa đảm bảo được tố chất học sinh không quá kém, lại có thể gia tăng thu nhập.

Đây chắc chắn là tin tức mà Tần An thích nghe nhất, kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp sơ trung, ngay cả bài tập hè cũng không có, Khuông Vịnh Mai lại tới Hành Thủy, mình và Diệp Trúc Lan tới quán Gà Rừng, dù làm chuyện xấu triệt để nhất cũng không ai quản.

- Sao bạn lại cao hứng như thế?

Diệp Trúc Lan thấy nụ cười Tần An rất không tốt:

- Sao không cao hứng cho được, mình và Diệp Tử sẽ ở bên nhau suốt cả mùa hè cơ mà.

Tần An nghĩ, Khuông Vịnh Mai đã tới nhà Tôn Tôn nói chuyện, để con mình ở đó vào kỳ nghỉ hè thì Tôn Tôn cũng biết rồi, vậy mà không nói với mình.

Tay vẫn vuốt ve cái bụng Diệp Trúc Lan, chợt hoảng hốt cảm giác quen thuộc, trán toát mồ hôi, không biết sáng nay trong lúc ngủ mơ mình có làm chuyện gì khác không? Chuyện y chắc chắn nhất là mình có sờ bụng chị dâu, cảm giác vẫn còn y như mới, may là mình sờ bụng nhỏ của Diệp Trúc Lan quen rồi, cô bé không cho mình tiến lên hay xuống.

Chị dâu liệu có phát hiện ra không? Tần An sờ sờ cằm, lúc đó bị đánh một cái khá mạnh, thực sự chị ấy chỉ vô tình trở mình va phải sao? Không giống lắm.

- Đang ngây ra cái gì thế? Chúng ta lên bờ thôi, vừa rồi hình như có người tới cứ nhìn chỗ chúng ta.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch