Nhìn thấy sân bóng của Nhất Trung huyện mọc đầy cỏ, giống như sân bóng trải thảm cỏ trên TV, Tôn Pháo hơi hối hận vì sao mình không nỗ lực lớn hơn, sau đó có thể tới Nhất Trung huyện đá bóng rồi.
Cho dù sân bóng Nhị Trung huyện có chút quy mô, nhưng mà sân toàn là cát, trông chẳng có khí thế gì cả, Tôn Pháo rất bất mãn.
- Tần An, mày bảo cha mày làm cho trường học một cái sân bóng tử tế chút đi, loại có trải thảm cỏ ấy.
Ăn tối xong, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên không có chuyện gì làm liền bám lấy Tần An, hai đứa này tới đây thi ngoài kế hoạch, Chu Văn Lương đặc biệt chỉ thị Lưu Trường Khanh và Dương Họa nhất định phải cảnh giác với chúng. Còn chưa thở phào vì Tần An làm lãng tử hồi đầu, không còn tham gia vào trò quậy phá của Tôn Pháo nữa thì Tần Tiểu Thiên đã thay thế Tần An trong bộ đôi phá hoại rồi.
Thế là căn phòng độc lập của Tần An ở tầng ba bại lộ, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên vừa vào là một đứa mở toang cửa sổ cho gió lạnh và mưa ùa vào, đứa còn lại bật TV còn điều chỉnh âm thanh lên mức to nhất, ý đồ tranh đua với trời.
Tần An chỉ biết lắc đầu, kệ bọn chúng muốn làm gì thì làm, nằm trên giường cầm cuốn tạp chí tài chính xem thay đổi đầu óc, kỳ thi này y đặt mục tiêu cao, muốn giữ mình ở trạng thái tốt nhất.
Không phải là Tần An chưa bao giờ nghĩ tới giúp Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên nâng cao thành tích học tập, nhưng mà hai đứa này chẳng tỏ ra có chút hứng thú nào với học tập hết. Tôn Pháo còn chịu nỗ lực một thời gian, thành tích vừa tăng lên được cha hắn biểu dương vài câu, không biết làm sao sau đó thành tích không lên mà còn đi xuống, thằng khỉ gió liền có cớ nói mình không thể nỗ lực học tập, nếu không là đi xuống ngay.
Nguyên nhân khác nữa là kiến thức cơ sở của hai đứa đều không tốt, không giống như Diệp Trúc Lan vốn có thành tích tốt từ xưa nên mới có thể từng bước tiến bộ, bắt hai đứa này quay lại học cơ sở thì quá giết chúng, mà không học tốt cơ sở thì càng học càng nản, bế tắc.
Quan trọng nhất là về sau cho dù không có thành tích học tập tốt, Tôn Pháo vẫn có sự nghiệp của mình, thậm chí khi tập đoàn đầu tư giáo dục của Tần An gặp vấn đề, Tôn Pháo dốc cả tải sài ra giúp y vượt qua khó khăn.
- Mày biết mỗi mét vuông cỏ giá bao nhiêu không mà đòi hỏi.
Tần Tiểu Thiên thích nhất là tóm lấy thứ Tôn Pháo không biết để lên mặt:
- Nếu thành tích của mày có thể tiến vào top 30 trong lớp, tao sẽ kiến nghị với cha tao, tất nhiên không phải thảm cỏ tiêu chuẩn như tên TV, nhưng mà tóm lại là tốt hơn Nhất Trung.
Nhị Trung muốn đuổi kịp Nhất Trung thì không chỉ tập trung vào chất lượng giáo dục, cả trang thiết bị cũng dần phải cải tạo như thế mới thu hút được học sinh, Tôn Pháo chính là minh chứng rõ ràng, Tần An có thể tiến hành chuyện này thông qua danh nghĩa của đầu tư Duy An:
- Hứa chắc rồi nhé!
Tôn Pháo hưng phấn lắm, hắn không sợ Tần An nuốt lời, hai đứa lớn lên bên nhau, làm không biết bao chuyện xấu rồi, cũng hiểu nhau rất rõ, Tần An mà không chịu là từ chối thẳng thừng luôn, chứ không bao giờ nói ra lại không làm:
- Nếu em vào top 30, anh mua cho em một cái xe địa hình ATV nhé.
Tần Tiểu Thiên xoa tay tranh thủ thời cơ:
- Cũng được, tao sẽ nhờ chị An Thủy mua cho chúng ta ba cái, mỗi người một cái.
Tần An thoải mái nhận lời, nếu mà Tần Tiểu Thiên vào top 30, có khi bác hai mua luôn cho hắn xe ô tô ấy chứ, Tần An thấy đây là chuyện khó hơn lên trời:
- Ê, mày nhìn tao làm cái gì?
Tôn Pháo đột nhiên thấy Tần Tiểu Thiên quay sang nhìn mình rất bất thường, giơ tay đề phòng bị tập kích:
- Mày ngốc à, khả năng hai chúng ta vào top 30 là gần như không có, nói không chừng mày đứng thứ 30, tao 31, tất nhiên là tao phải giữ thái độ giai cấp đối địch với mày rồi.
Tần Tiểu Thiên bị hoàn cảnh trong nước cải tạo không tệ, ngay cả từ giai cấp đối địch cũng dùng rồi:
- Nếu mày từ bỏ mục tiêu thì ba chúng ta mỗi người có một cái ATV, còn sân bóng thì bên bờ sông Thanh Thủy có cả đống cỏ đấy, mày nhổ về trồng là được.