Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 425: Lại bị tập kích. (1)

Chương 425: Lại bị tập kích. (1)



Tần An tới quán Gà Rừng thấy cửa cuốn kéo lên một nửa, khom lưng chui vào, tức thì từng luồng không khí lạnh bao phủ toàn thân, xem ra hai cô gái đã tới đây một lúc rồi, không nhìn thấy đâu, chắc đợi mình tới sốt ruột nên đã lên lầu.

Rón rén bò lên lầu muốn nghe trộm xem con gái hay trò chuyện đề tài gì, liệu có nhắc tới mình không, có ca ngợi mình sau lưng không, nghĩ thôi đã thấy đắc ý, cơ mà dán tai vào cửa nghe ngóng, chả thấy gì cả, chẳng lẽ là ngủ trưa tới giờ chưa dậy à?

Tần An đẩy cửa đi vào chỉ thấy Tôn Tôn ngồi trên giường xem TV, nhiệt độ điều chỉnh rất thấp, vừa mới dưới trời nóng đi vào, sảng khoái tới sởn gai ốc:

- Diệp Tử đâu rồi?

- Diệp Tử về lấy đồ rồi, vừa đi xong, cậu không gặp à?

Tôn Tôn chẳng quay đầu lại:

Trên TV có gì hay ho đâu, ít nhất cũng phải quay đầu nhìn mình chứ, hôm nay là ngày vui cơ mà, Tần An trêu:

- Mình đi đường nhỏ tới, sao xị mặt thế, tới ngày à?

- Lưu manh.

Tôn Tôn quay đầu trừng mắt nhìn y.

Không ngờ đúng rồi à, Tần An không dám trêu chọc nữa, nhưng điều chỉnh nhiệt độ lên tới 27 độ C, nếu không bị lạnh bụng không tố cho sức khỏe, Tần An cầm cuốn băng vẫy trước mặt Tôn Tôn:

- Xem cái gì đây?

- Mình không đánh cược với cậu, dù có đánh cược cũng thua rồi.

Tôn Tôn cẩn thận đề phòng, muốn có được cuốn băng catset này không biết phải đáp ứng yêu cầu gì nữa:

- Mình đùa thôi, nếu không mang ghi âm tới cho bạn làm gì?

Tần An đưa cuốn băng cho Tôn Tôn:

- Còn nữa sau này không được gọi mình là lưu manh, mình là người tốt, gọi mình là người tốt.

- Lưu manh.

Tần An trợn mắt há mồm, vốn tưởng rằng mình rộng rãi như thế không tính toán vụ cá cược nữa vẫn đưa Tôn Tôn cuốn băng, thế nào cũng được một ánh mắt ôn nhu, một câu nói cám ơn thẽ thọt, ai ngờ kết quả không đổi:

- Lưu manh thì lưu manh, nhưng mình chưa bao giờ làm chuyện lưu manh với bạn mà.

- Cậu vừa làm rồi đấy, tưởng mình không biết à, cái nhà này cũ rồi, cầu thang đi hơi cót két, nếu cậu lên một cách bình thường thì mình biết từ trước, nhưng mãi khi cửa mở ra mình mới biết, chứng tỏ cậu lén lén lút lút đứng ở ngoài cửa nghe trộm, còn dám nói bản thân là người tốt sao?

Tôn Tôm lườm y một cái khinh bỉ:

Tần An á khẩu, Tôn Tôn suy luận quá chính xác, làm y không cãi nổi chỉ đành cười khan quay đầu đi che dấu xấu hổ.

Vừa mới quay đầu đột nhiên có cái gì đó cái gì mềm mài ươn ướt chạm vào má, người như trúng sét đánh, y biết đó là cái gì, quay ngoắt lại nhìn Tôn Tôn, thấy cô đang lau miệng, dở khóc dở cười:

- Làm cái gì thế hả?

Tôn Tôn hất mặt lên:

- Chẳng có cảm giác gì.

- Đương nhiên là không có cảm giác gì, như thế không tính là hôn, để mình chỉ cho.

Tần An vừa rồi chẳng kịp cảm giác gì, hai lần rồi, toàn là Tôn Tôn chủ động, tập kích người ta xong còn dùng ánh mắt lãnh đạm đó khiến y cảm thấy rất bị đả kích:

- Cậu nằm mơ đi, nếu không phải sáng nay mình đánh cược thua thì không có chuyện đó đâu, tuy sau đó mình đổi ý, nhưng cậu đưa cuốn băng rồi, mình không thích nợ cậu gì hết, coi như trả cuốn băng đó, chỉ là đánh cược thôi, đừng có mà suy nghĩ lung tung.

Tôn Tôn lý do rất đầy đủ, mặt tuy chẳng có gì khác thường, nhưng tim đập loạn xạ chưa thôi:

- Được, được, bạn nói sao cũng được.

Tần An ngồi xuống giường, có chút giận dỗi, chẳng biết phải nói sao về chuyện này nữa, tuy không tính là nụ hôn, chẳng khác gì Tần Thấm hôn lên má y, nhưng đó là Tôn Tôn, y từng ảo tưởng chuyện thế này, cho rằng nó là cái gì đó đặc biệt lắm, ai ngờ lần đầu qua loa, lần thứ hai cũng cẩu thả.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch