Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 449: KTX nữ thần bí. (1)

Chương 449: KTX nữ thần bí. (1)



Lớp học khóa cửa, xung quanh lèo tèo người chẳng có gì đáng xem nữa, nghĩ tới lúc này hẳn là Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đều đã sắp xếp xong đồ đạc rồi, Tần An lấy di động gọi điện hỏi Tôn Ngạn Thanh, không ngờ ông và Khuông Vịnh Mai đang trên đường về, liền hỏi phòng KTX của hai cô gái mới biết họ không chỉ cùng lớp mà còn cùng phòng KTX.

Tần An cúp điện thoại hỏi Chu Hướng Phong:

- Tôi đi tìm bạn, cậu đi cùng không?

- Nhà cậu giàu thật đấy.

Chu Hướng Phong hâm mộ nhìn di động trong tay Tần An, hết sức tự nhiên đưa tay ra:

- Cho xem cái.

Học sinh năm thứ nhất cao trung đã có di động là cực kỳ gây chú ý, Tần An chẳng có ý định che dấu, ai thích nói gì thì nói, y chẳng bận tâm.

Chu Hướng Phong cầm di động lật qua lật lại nhìn, tặc lưỡi liên hồi:

- Đẹp hơn cái máy của lãnh đạo đơn vị cha tôi, bao tiền thế?

- Không biết, trong nhà mua cho, sao, đi tới KTX nữ không?

- Đi chứ! Tất nhiên.

Chu Hướng Phong gật đầu ngay, hiển nhiên các cô gái hấp dẫn hơn di động:

Không đi không biết, KTX của nữ sinh cao trung so với KTX nữ thời đại học càng thêm thần bí, bọn họ phải hỏi đường mấy lần, đi vòng vèo suýt lạc, phải mất hơn mười lăm phút tưởng chừng cuối trường rồi mới tìm thấy ở nơi hẻo lấy có m một tòa nhà độc lập, một viện tử độc lập, tường cao cổng sắt như hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Bên ngoài KTX nữ có vài đứa con trai đang lởn vởn nhìn ngó, đoán chừng cũng là học sinh mới tò mò đến đây, nhìn theo hướng của họ thấy bà bảo vệ phốp pháp chắc trên năm mươi, ánh mắt cảnh giác, cổng sắt khóa chặt, cổng nhỏ rộng chưa tới một mét, gần như mỗi người ra vào KTX nữ đều không qua mắt được bà ta.

Cho dù hôm nay là ngày báo danh, rất nhiều phụ huynh học sinh vào KTX giúp con mình chuyển đồ, nhưng bà bảo vệ chẳng hề lơi lỏng, ánh mắt quét quanh như ra đa.

Chu Hướng Phong nhìn cửa lại nhìn tường, không thấy sơ hở:

- Sao đây, bọn mình không qua được đâu.

Nam sinh khác gật đầu:

- Bà ta khó tính lắm, mấy học sinh mang phù hiệu hội học sinh cũng phải đăng kỳ mới được vào đấy.

- Cũng chưa chắc.

Bà bảo vệ mắt lúc nào cũng trừng trừng như mắt trâu quai hàm bành ra, cái bộ dạng ăn thịt người đó khiến người ta không có dũng khí tới thương lượng, Tần An quan sát một lúc:

- Nói không chừng trời sinh ra như thế, biết đâu bà ấy là người thông tình đạt lý thì sao? Đã ai thử chưa?

Cả đám nhìn nhau, rõ ràng là chưa tên nào thử.

- Dì ơi, cháu là học sinh năm đầu từ huyện Phong Dụ tới, cháu muốn tìm bạn học sơ trung...

Tần An bày ra bộ dạng trẻ ngoan ngây thơ giúp y rất được lòng người lớn:

- Dì? Tôi đủ tuổi làm bà nội cậu rồi, tí tuổi đầu đã học vờ vịt nịnh bợ? Không ăn thua đâu, ra ngoài chơi.

Bà bảo vệ không cho Tần An nói hết đã chỉ thẳng tay ra ngoài:

- Cút nhanh.

Tần An lần đầu bị người ta đả kích tới mất hết dũng khí, bẽ mặt lùi thủi bỏ đi.

Cả đám con trai cười hô hố chẳng thèm che dấu, Chu Hướng Phong chỉ mặt Tần An cười không ra hơi:

- Tưởng cậu thế nào chứ, tự tin lắm mà

- Bà ta mãn kinh thôi, xem tôi tìm người bình thường đây này...

Tần An xấu hổ lắm, mắt nhìn quanh tìm cách gỡ thể diện, chợt thấy một nữ sinh có vẻ là lớp trên đang đi về phía KTX, hắng giọng mấy cái chạy tới gọi rõ ngọt:

- Chị ơi …

Cô gái dừng bước, ánh mắt nhìn y có vẻ dè chừng.

Tần An lập tức thay đổi chiến thuật, lùi lại một bước ra vẻ rụt rè sợ hãi:

- Chị ơi, em là học sinh mới muốn tìm bạn học, nhưng bà bảo vệ khó tính quá không cho em vào, chị giúp em gọi Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan phòng 514 được không?

Quả nhiên cô nữ sinh bị thái độ của Tần An làm mất cảm giác, mỉm cười ra vẻ đàn chị:

- Ừ, để chị gọi cho.

Rồi đi luôn.

Lần này Tần An được bọn con trai nhất trí giơ ngón cái khen ngợi.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch