Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 459: Quyết định cuối cùng của Tần An. (1)

Chương 459: Quyết định cuối cùng của Tần An. (1)



Bắc Kinh năm 1996 vẫn có thể mua được căn nhà với giá không quá 500 đồng/ mét vuông, cũng có căn phòng khách sạn mà nhiều người một tháng, thậm chí vài tháng lương chỉ đủ ở một tối, gian phòng mà An Thủy đang ở nằm tầng 20 cũng là gian phòng như thế.

An Thủy ngồi dựa vào ghế mây, cẩn thận áp mép váy xuống, lật văn kiện cho Tần An xem:

- Trong đây là tư liệu đánh giá giá trị thị trường và tiền cảnh tương lai của Ái Đạt do người bên chị đưa ra.

- Cái gì theo như trong này miêu tả thì tương lai Ái Đạt tiến quân vào điện tử tiêu dùng, địa ốc, ẩm thực giải trí, khoảng sản, sắt thép, đóng tàu, vận chuyển hàng hải và mạng internets nữa...

Tần Ăn cứng lưỡi, liên tục lật xem tài liệu chấn kinh hết sức:

- Đây đâu còn là tập đoàn nữa, phải gọi là đế quốc tài chính rồi mới đúng, thị trường chứng khoán Trung Quốc cũng không chứa nổi nó nữa rồi, số liệu này vượt cả tổng công ty dầu khí Trung Quốc.

- Huyện trưởng Đường Kiêm Hành đã nói với em về chị Amy thì chắc nhắc tới sự tồn tại của hội nghị Q rồi chứ, viễn cảnh này do trung tâm nghiên cứu kinh tế dưới hội nghị Q định ra, bọn họ cực kỳ có lòng tin vào thị trường nội địa Trung Quốc, có người nói lợi nhuận chục tỷ không nhiều, chỉ cần kiếm được một nghìn đồng mỗi người trong số 10 triệu người giàu nhất Trung Quốc mà thôi. Thưc ra đối với nhiều quốc gia nghèo khó, sức mua còn thấp hơn, hội nghị Q đưa ra con số bình quân cao hơn. Hiện giờ Trung Quốc giống như chiếc xe hơi đạp ga rời khỏi vạch vậy, sẽ tăng tốc tới tốc độ làm người ta khó tin, người bên cạnh lại cứ cho rằng nó là cái xe lừa.

An Thủy nghiêng mình ngồi ở ban công lộ thiên tầng hai mươi nhìn xuống cả Bắc Kinh:

- Ba năm, nhìn có vẻ rất khó, nhưng chỉ cần Ái Đạt chiếm được trên 30% thị trường đầu đĩa VCD, đồng thời chiếm được 15% thị trường di động sau khi Trung Quốc cấp giấy phép di động thì mục tiêu này không phải xa vời, vì Ái Đạt không giống như công ty khác chỉ là nhà máy lắp ráp, cho nên lợi nhuận của họ cực cao.

- Có phải ý chị nếu không có hội nghị Q đứng phía sau hỗ trợ, Ái Đạt cũng không tạo nên được kỳ tích như thế?

Tần An mẫn cảm nhận ra điều này, An Thủy hoặc có thể nói là toàn bộ An gia và hội nghị Q có vẻ quan hệ không đơn giản, y vốn là con rể An gia mà chưa từng nghe thấy chuyện này, là lịch sử thay đổi hay khi đó y còn chưa đủ tầm để biết:

- Không hẳn, hội nghị Q tạo một vài điều kiện hỗ trợ Ái Đạt, nhưng họ có ngày hôm nay là nhờ năng lực chính bản thân, em có biết cái tên hội nghị Q có nghĩa là gì không?

An Thủy pha một ấm hồng trà, rót làm hai chén, nhấp một ngụm:

- Quality Assurance, tiếng Trung là bảo chứng chất lượng, theo tiêu chuẩn theo ISO, bảo chứng chất lượng là một phần của Quản lý chất lượng tập trung vào việc cung cấp lòng tin rằng các yêu cầu chất lượng sẽ được thực hiện. Hội nghị Q giám sát toàn bộ phẩm chất liên quan tới sản nghiệp, khi sản nghiệp nào đó không phù hợp với tiêu chuẩn liên quan tới hội nghị Q, hoặc phải bỏ sản nghiệp đó, hoặc tiếp nhận quản lý của hội nghị Q.

Tần An cầm chén trà lên trầm ngâm, đúng vị trà chị An Thủy thích nhất, không như nhiều người cho thêm kem hoặc sữa, chị An Thủy lại uống loại trà đậm nhất, đắng nhất, ai mà không quen chưa có chuẩn bị trước chỉ cần nhấp một ngụm rất có thể sẽ phun ra ngoài.

- Tạm thời em không cần quan tâm tới mấy chuyện này đâu, chị cung cấp đủ thông tin để em quyết định xử trí việc cổ phần ở Ái Đạt rồi.

An Thủy đặn chén trà xuống, người hơi ngả tới tủm tỉm cười nhìn Tần An:

- Có điều thú vị hơn nữa, em gái chị vẫn nhắc tới em đấy.

Nghe An Thủy nhắc tới An Lạc, sắc mặt Tần An thoáng biến đổi, nhìn ánh mặt trời đằng xa, uống một hơi hết chén trà, nhắm mắt lại đợi nước trà đắng ngắt từ miệng chảy xuống cổ họng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch