Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 465: Ấm áp. (1)

Chương 465: Ấm áp. (1)



Về tới thành phố Lâu Tinh, Tần An về thẳng ngay nhà, mấy ngày ăn cơm khách sạn làm Tần An nhớ cơm nóng hổi do chị dâu nấu, mặc dù chị dâu làm cơm thanh đạm một chút, Tần An cũng quen rồi, ít nhất thì sẽ không bị nhiệt.

Đi qua con đường xi măng rợp bòng cây ngô đồng và lá rụng, Tần An bất ngờ nhìn thấy con gà ngốc mà mình va phải, cô gái đó đang cầm cuốn sách cực lớn để "gặm", chẳng biết kính bao nhiêu độ rồi, nhìn cô đọc sách mà làm người ta hoài nghi có phải đang ngủ không?

Tần An không hỏi vì sao gà ngốc không tham gia quân huấn, thấy cô đọc sách chăm chú nhưu vậy cũng không định quấy rầy, dẫm trên lá rụng bước qua.

Bong cây la đà, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ ổ ong của cầu thang chiếu bức tường sơn trắng như phát sáng, tòa nhà có sáu tầng, nhà ở tầng ba, Tần An lục chìa khóa, đằng sau là túi lớn túi nhỏ được Vương Hồng Kỳ đưa lên. Vương Hồng Kỳ rất nguyên tắc, luôn phân biệt rạch ròi công việc và đời tư, lúc đầu mỗi lần hắn chở mình về nhà đúng giờ cơm, Tần An còn mời hắn ở lại, nhưng hắn luôn từ chối, lâu dần biết tính hắn, Tần An không mời nữa.

Cửa phòng mở ra liền thấy ngay khuôn mặt Tần Thấm, đôi mắt nghi hoặc trong thoáng chốc biến thành niềm vui, giang ngay tay nhào tới reo vang:

- Chú về rồi.

Tần An cười lớn bế cô bé lên xoay vòng, ghé mũi vào người ngửi thấy mùi sữa hỏi:

- Tần Thấm thật thơm, có phải ngày nào cũng ngoan ngoãn tắm rửa, uống sữa bò không?

- Vâng, Tần Thấm rất là ngoan, luôn chăm chỉ uống sữa cho mau lớn.

- Chị, em về rồi.

Lý Thục Nguyệt từ bếp đi ra, mặc váy vải mềm màu xanh lam chấm tròn trắng, đeo tạp dề, tay phải cầm nắm hành, sau lưng truyền ra mùi thơm hấp dẫn, mỉm cười dịu dàng:

- Tần Thấm, mau xuống đi, chú ngồi tàu hỏa mới về còn mệt, đi lấy nước cho chú rửa tay.

Tần Thấm rất nghe lời, tuột khỏi người Tần An, chạy đi lấy cái chậu nhỏ hứng nước, mang cả khăn tay và xà phòng, cẩn thận chập chững bế tới ấn tay Tần An vào.

Tần An nghe theo sự chỉ huy của Tần Thấm rửa tay, nào là kỳ mặt trước mặt sau, nào là kỳ các kẽ ngón tay, Lý Thục Nguyệt giải thích:

- Ở trường nó được giáo viên dạy cách rửa tay thế là từ đó về nhà bắt chị phải rửa đúng như thế, nó ngóng em về để dạy em rửa tay lắm đấy.

- Trước khi ăn cơm phải rửa sạch tay, như thế mới vệ sinh, bụng không bị đau.

Tần Thấm bắt chước người lớn nghiêm mặt dặn dò Tần An:

- Chú rửa sạch tay rồi, đợi lát nữa ăn cơm xong, xem chú mua gì cho Tần Thấm.

Lúc Tần Thấm đi lấy nước Tần An đã mang đồ vào nhà, còn chưa chỉnh lý, xếp đó thành cả đống, y thấy ánh mắt của Tần Thấm liếc qua đó mấy lần rồi:

Tần Thấm gật mạnh đầu, bê chậu nước đi đổ, nhìn cô bé động tác thuần thục, lòng lại nổi lên một vấn đề mà từ bé đến lớn y đều không nghĩ ra, vì sao giáo viên luôn dạy học sinh phải rửa tay trước khi ăn, ăn cơm bằng đũa chứ có phải là dùng tay bốc đâu, không rửa tay thực sự liên quan tới đau bụng à?

- Chị, em mua cả quà cho chị đấy.

Tần An đi xuống bếp, nam nhân bên ngoài đi về có lẽ thích nhất là chứng kiến cảnh này:

- Em coi chị là Tần Thấm đấy à, sau này ra ngoài chú ý ăn ở bản thân là được, không cần nghĩ tới quà cáp làm gì hết. Em xem em mua nhiều như thế, chú Vương phải cầm giúp em, chị nhìn thôi đã thấy mệt.

Lý Thục Nguyệt quay đầu lại, thấy y dựa ở cửa bếp chăm chú nhìn bóng lưng mình, có chút mất tự nhiên, đuổi ra:

- Đừng đứng đó nữa, xới cơm đi rồi chị mang thức ăn ra.

Gà xào cung bảo, canh rong biển nấu sườn, cùng với rau muống xào, tùy biết Tần An về, Lý Thục Nguyệt cũng không làm thêm món ăn, nhưng mỗi món đều làm rất nhiều, Tần An ngồi xuống múc một bát canh húp trước.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch