Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 471: Cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. (1)

Chương 471: Cóc ghẻ ăn thịt thiên nga. (1)



- 700.

Tần An không định vào ban tuyên truyền, y đeo một cái là đủ rồi, y đã gọi điện về nhà nói với mẹ, mẹ vui lắm, chắc giờ này ở trong trường lại vờ vịt trách móc mình rồi tình cờ khoe con trai làm phó trưởng ban học tập đây, y biết lắm:

- Cái gì, 700?

Trương Dược giật nảy mình:

- Cậu ngốc hay sao mà tin y, bốc phét đấy, cả trường có 2 học sinh được 700 điểm ở lớp 156, từ khi nào lớp 158 lại có thêm một người nữa vậy.

Đồng Quan bĩu môi khinh bỉ:

- Thích sĩ diện thì phải có tí kiến thức chứ?

Ngải Mộ nhíu mày, cứ tưởng là người trầm ổn, không ngờ lại phô tương phù phiếm như thế, loại nói dối này còn chẳng phải dễ dàng bị bóc trần, ánh mắt nhìn Tần An thành vô vị chẳng để ý nữa, hai đứa con trai thì liên tục mỉa mai châm chọc.

- Ngả Mộ, bỏ đi, tên này mồm mép tép nhảy, tính kỷ luật lại kém, sao vào hội học sinh được? Vả lại lớp 156 bọn mình có một phó hội trưởng, hai phó trưởng ban, nhiều nhất toàn khối, lớp 158 đã có hai người trong hội học sinh rồi, nếu thêm một thì ngang với lớp mình đấy.

Tầm An lắc đầu, may mà mình muốn hóng mát nên mới ở lại đây, gặp phải là người tính khí không tốt đã quay đầu bỏ đi rồi cho chúng vất vả, việc này chẳng nhẹ nhàng rồi, ba cái đứa ngốc, đáng lẽ phải khen ngợi mình viết đẹp để mình cam tâm tình nguyện làm culi mới đúng.

Nhưng mà có chút khó chịu, Ngả Mộ thì thôi đi, con gái mà, dù sao chẳng liên quan tới mình, thường ngày tới lớp nhìn vẻ xinh xắn đó cũng dưỡng nhát phết, nhưng không ngờ hai thằng kia cũng là bạn học của mình nốt, ba năm, thế này chẳng thoải mái gì.

- Này, lớp 158 có ai được vào hội học sinh thế?

Tần An tò mò hỏi:

- Chỉ nhớ có một người tên là Tôn Tôn.

Trương Dược buột miệng nói xong cẩn thận nhìn Ngải Mộ:

Không có gì bất ngờ.

Không bất ngờ Trương Dược chỉ nhớ tên Tôn Tôn, càng không bất ngờ Tôn Tôn vào hội học sinh, thành tích Tôn Tôn dù ở Nhất Trung cũng cực tốt, 695 điểm, toàn khối được mấy học sinh nhiều điểm hơn, nhưng trong đó có hai nữ sinh.

Tôn Tôn thời tiểu học, sơ trung đều làm lớp trưởng, cũng không tính là quá đáng kể, vì gần như lớp trưởng đều là nữ sinh, đem so với Đường Mị thì không có gì đáng kể.

Nhưng nếu tính cả dung mạo vào thì chắc chắn là nhân vật thu hút nhất trong số học sinh mới rồi, lúc này chưa có cái phong trào đi xếp hạng hoa khôi trường hay hoa khôi lớp, nhưng cô gái xinh đẹp nhất lớp 158 chắc chắn là Tôn Tôn, điều đó không cần hoài nghi, giống như Tần An dám khẳng định Ngải Mộ là cô gái xinh đẹp nhất lớp 156 vậy.

Tôn Tôn và Ngải Mộ ngay từ lúc vào trường đã liên tục bị đem ra so sánh với nhau, hai cô gái là hai loại hình nữ sinh hoàn toàn khác nhau, một là băng một là nước, có người thích Tôn Tôn hơn, có người thích Ngải Mộ hơn, nhưng nếu nói Ngải Mộ xinh đẹp hơn Tôn Tôn hẳn sẽ có nhiều người phản đối hơn.

- Tôn Tôn lớp 158 cũng là cán sự của ban tuyên truyền, còn có một người tên Phan Kim Thọ là cán sự ban học tập.

Ngải Mộ giải thích thêm, mắt nhìn về phía hàng ngũ lớp 158, nghĩ mình ở đây râm mát, Tôn Tôn lại phải xếp hàng dưới ánh nắng gay gắt, lòng cân bằng hơn nhiều:

- Chuyện của lớp mình mà cậu cũng không biết à?

Trương Dược lại tìm được cớ mỉa mai Tần An:

- Tất nhiên là biết, tôi chỉ không biết chuyện ở lớp 158 thôi, tôi học lớp 156.

Tần An không dừng tay, viết xong thì bên quân huấn cũng tới thời gian nghỉ, đợi lúc đó mình tới báo danh:

- Cái gì, cậu là học sinh lớp 158? Cậu không phải học sinh lớp 158 à?

Đồng Quan nhìn Tần An, chẳng có ấn tượng gì:

- Tôi nói mình là học sinh lớp 158 à?

- Thế vừa rồi cậu ở lớp 158 làm gì?

Ngải Mộ cũng không nhận ra Tần An, tuy quân huấn mới một tuần, mọi người đều chưa làm quen hết, song thế nào phải có ấn tượng chứ, nhất là nam sinh đẹp trai thế này:

- Tôi là bạn của Tôn Tôn, Diệp Trúc Lan, đi tìm chỗ ngồi của họ.

Tần An lơ đễnh đáp, lúc này có một hàng ngũ đã bắt đầu nghỉ ngơi, có cô gái đứng lên hát, xa quá không nghe thấy hát cái gì, nhưng nhìn cái đuôi ngựa kia là biết Tôn Tôn rồi, nếu không mọi người ăn mặc như nhau khó mà nhận ra nổi, như Diệp Trúc Lan, dù y căng mắt ra cũng chẳng nhìn thấy:

- Ngay cả bạn cùng bàn của Tôn Tôn mà cũng nghe ngóng rồi, cậu dụng tâm thật, dù bạn sơ trung thì cũng không cần thế chứ? Hay thừa lúc quân huấn trong lớp không có ai để nhét thư tình?

- Tôi chưa bao giờ nghĩ tới viết thư tình đấy, ừm, để hôm nào thử.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch