Tần An cũng suy nghĩ giống Tôn Tôn, cũng may Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn trở thành bạn vào thời điểm rất thích hợp cả hai vừa đơn thuần vừa chênh lệch không hình thành quan hệ cạnh tranh, về sau Diệp Trúc Lan ngày càng xuất sắc, Tôn Tôn đâu ưa gì, suy đoán:
- Ngải Mộ thấy ba đứa bọn mình thân thiết, nên hẹn mình tan học về cùng nhau, nếu mình đồng ý, cô ta cho rằng như thế là thắng Tôn Tôn rồi, dù Tôn Tôn không có ý cạnh tranh gì với cô ta, nhưng nhìn cô ta đắc ý, thế nào cũng khó chịu, nói không chừng sau này cô ta dựa vào đó thị uy hay đả kích Tôn Tôn.. Mình đoán vậy, thế nên chẳng việc gì phải khách khí nữa.
- Thảo nào mình nhìn ánh mắt cô ta, trong lòng chẳng thoải mái. Cô ấy rất xinh đẹp, cậu không thích à?
Diệp Trúc Lan vỡ lẽ, nhìn Tần An nghi ngờ:
- Nếu không có bọn mình ở đây, cậu có từ chối không?
Tôn Tôn thầm nghĩ Diệp Trúc Lan là đồ ngốc, Ngải Mộ xinh đẹp thế chứ xinh đẹp nữa cũng ích gì, trong mắt Tần An chỉ có mỗi nha đầu ngốc này thôi, cô chưa bao giờ được Tần An nhìn như vậy.
- Mình không phải học sinh tiểu học, chỉ bọn tiểu học mới hẹn nhau đi học về chung.
Tần An nhìn trái lại nhìn phải, Tôn Tôn lạnh lùng quyến rũ, Diệp Trúc Lan ngây thơ đáng yêu, y đâu có ngốc không ở bên họ lại đi cùng Ngải Mộ:
- Cậu và Tôn Tôn thường tan học về cùng nhau là gì?
Diệp Trúc Lan hồi đó rất hâm mộ hai người họ cùng ở trên thị trấn, nếu không ba người cùng về với nhau được rồi:
- Khinh bỉ quá khứ của mình chính là tâm lý mà chúng ta sẽ trải qua khi trưởng thành.
Tần An thế nào cũng kiếm được lý do:
Tôn Tôn không thèm để ý tới lý lẽ méo mó của Tần An:
- Mình nghe nói tháng đầu tiên đi học không có kỳ nghỉ, phải đợi quốc khánh mới được nghỉ ba ngày, lúc đó cùng về Thanh Hương trấn nhé?
Lần đầu rời nhà, xa cha mẹ lâu như thế, bất kể Tôn Tôn hay Diệp Trúc Lan đến mong ngày nghỉ tới.
- Ừ, tới lúc đó rồi tính.
Tần An nghĩ một lúc, lại nói:
- Mình đắc tội với Ngải Mộ là có mục đích, nếu có nam sinh hẹn các bạn, phải nhớ hôm nay mình làm thế nào, phải từ chối không chút nể nang gì hết.
- Cái này không cần cậu nói, và nam sinh đó cũng bao gồm cả cậu đấy, nên bọn mình từ chối ăn cơm cùng cậu, không nể nang gì hết.
Tôn Tôn kéo tay Diệp Trúc Lan trở về lớp:
- Đi thôi, cậu cũng đi báo danh đi, thầy huấn luyện của lớp 156 nghiêm khắc lắm đấy, tha hồ sướng.
Diệp Trúc Lan rụt tay lại, không dám nhìn Tôn Tôn:
- Tôn Tôn, bạn đi trước đi.
Tôn Tôn lườm cả hai rồi chạy đi.
- Mình rất nhớ bạn.
Xung quanh chỉ còn hai người, Tần An nhìn cô gái trước mắt, phải rất kiềm chế mới không ôm cô vào lòng. ánh mắt tràn ngập ý cười ôn nhu:
Diệp Trúc Lan nhìn trái nhìn phải, điệu bộ vừa đáng yêu vừa buồn cười, thấy không ai chú ý tới mình, hơi giận nói:
- Không tin, bảo bạn đưa mình đi chơi, bạn không đồng ý.
- Vậy bọn mình đi bây giờ, đợi lát nữa quay về bạn nói với thầy huấn luyện là đau bụng, thấy ấy chẳng thể làm gì được bạn.
Diệp Trúc Lan nhìn thấy mấy giáo viên huấn luyện đang nghỉ ngơi trò chuyện đã bắt đầu đứng lên, rầu rĩ nói:
- Hay tối này mình tìm bạn?
- Ở phòng 10 giờ 30 phải tắt đèn, cổng KTX khóa lại, mình không ra được.
Diệp Trúc Lan ủy khuất, nỗ lực thi lên Nhất Trung, tốn bao nhiêu công sức, chẳng phải để hai người được ở bên nhau sao, rốt cuộc là cả hai đều không có mấy cơ hội ở cùng nhau nữa:
- Mình có thể vào.
Tần An không đành lòng thấy Diệp Trúc Lan buồn bã, kích động lên nói luôn:
- Nếu bạn lén vào phòng nữ sinh, bắt được sẽ bị đuổi học đấy.
Ở giai đoạn sơ trung, cao trung là lúc đề phòng chuyện nam nữ nghiêm ngặt nhất, yêu đường không sao, lén vào phòng ngủ nữ sinh thì tính chất khác hẳn, nhất định bị đuổi học.
- Làm gì dễ bị bắt thế, hôm đó mình tới KTX của bạn đã quan sát rồi, có thể leo lên cây liễu ngoài tường để lẻn vào, bên trong sân cũng có một cây liễu lớn, cạnh cây liễu có đèn đường, mặc dù chiếu trong sân sáng choang, nhưng làm sau cây liễu càng tối, chúng ta ở sau đó, có thể thấy rõ người trong sân, nhưng không ai thấy chúng ta được, rất an toàn.