Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 484: Nửa đêm hẹn hò. (2) (2)

Chương 484: Nửa đêm hẹn hò. (2) (2)
Yên tâm, mình không thích cô ấy đâu.

- Bạn có thích cô ấy không liên quan gì tới mình chứ?

Diệp Trúc Lan hứ một tiếng:

- Ngồi trên đồi mùi, ôm mình, còn cho mình chơi thỏ con mà còn nói thế... Phải trừng phạt.

Tần An bóp một cái, không dùng sức quá mạnh, Diệp Trúc Lan vẫn rên lên, xấu hổ rúc đầu vào lòng y.

- Tần An, mình sợ lắm...

Hai người ôm nhau một lúc, Diệp Trúc Lan đột nhiên cong môi nói:

- Sao vậy?

Tần An vội hỏi, tay vuốt ve lưng cô vỗ về:

- Hai bọn mình thế này rồi, nếu về sau bạn không thích mình nữa thì mình phải làm sao?

Diệp Trúc Lan lo lắng vô cớ, thiếu nữ càng hạnh phúc càng thấy tình cảm đó quan trọng, giống như món đồ chơi yêu thích, dù ngủ vẫn phải nắm chắc trong lòng bàn tay, thi thoảng mở mắt ra sợ nó biến mất:

- Dù mình không thích bản thân cũng sẽ không thể không thích bạn, đừng lo.

Tần An trả lời chắc chắn:

- Thật chứ?

- Thật.

Tần An nắm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, thật chặt, như không gì có thể tách ra được:

Bị vòng tay Tần An siết tới đau, Diệp Trúc Lan lại thấy hết sức yên tâm, bắt đầu than vãn chuyện nhà ăn, chuyện bạn cùng phòng to gan, rồi hoài niệm ngày tháng ba người ở quán Gà Rừng, nói rất nhiều, đến khi trăng đã ngả về một phía, biết phải chia tay rồi, nhưng ôm Tần An càng chặt.

- Tần An, mình không muốn bạn đi.

Diệp Trúc Lan hờn dỗi nói:

- Mình sẽ không đi, sẽ đứng đây nhìn bạn về phòng.

Tần An xem đồng hồ, không ngờ hơn ba tiếng rồi, thời gian ngọt ngào luôn qua đi quá nhanh:

- Mai chúng ta lại gặp nhau rồi, bạn về ngủ một giấc, sáng dậy đánh răng rửa mặt, khi quân huấn là lại thấy mình.

Diệp Trúc Lan giảu môi, miễn cưỡng rời vòng tay Tần An:

- Hay là tới phòng mình ngủ đi.

Nha đầu này thật là điên, Tần An dở khóc dở cười nhìn Diệp Trúc Lan không nói lên lời.

Diệp Trúc Lan cũng thấy mình thật hoang đường, Dương Hiểu Lệ thích mặc đồ lót trong phòng, không thể để Tần An nhìn thấy.

- Bạn lên trước đi, mình đứng dưới nhìn bạn về phòng.

Tần An thúc giục Diệp Trúc Lan lên lầu, nhìn cô lề mà lề mê, cứ đi vài bước lại quay đầu nhìn mà tim đập thon thót, đến khi cửa phòng đóng lại mới thở phào thuần thục leo cây chuồn đi.

Ánh trăng trải khắp mặt đất, cho dù ánh trăng sau nửa đêm hơi lạnh, mặt đất lờ mờ sương mù, Tần An ngáp ngắn ngáp dài vẫn cứ ngân nga hát, vượt qua hai bức tường cao, Tần An đi đường vòng ra tới đường lớn thì công nhân vệ sinh đã bắt đầu làm việc, một chiếc xe phun nước đi qua, hơi nước mù mịt. Tần An đi qua cây ngô đồng theo tiềm thức nhìn cái ghế đá mầu trắng xám, Đường Mị không thể nào ở đây xem sách được.

Tần An lên lầu, rón rèn mở cửa đi vào, TV vẫn bật, nhưng màn hình chỉ còn chấm đen trắng lay động, phát ra tiếng xì xì.

Lý Thục Nguyệt từ ghế sô pha ngồi dậy, ôm chăn, mắt lim dim hỏi:

- Sao giờ mới về?

- Chị, sao chị không vào phòng ngủ?

Tần An cũng hỏi:

- Chị ngủ được sao?

Lý Thục Nguyệt định mắng Tần An một trận, cuối cùng chỉ phát ra một tiếng thở dài, đi về phòng ngủ:

- Lần sau ra ngoài lâu như vậy nhớ mang di động, để chị khỏi phải lo.

Tần An hiểu ra sau khi mình đi, chị dâu vẫn luôn ngồi đây đợi mình về, TV không còn chiếu nữa cũng không về phòng ngủ, vừa cảm động vừa áy náy, mình cứ coi chị dâu tốt với mình là chuyện đương nhiên, không nghĩ chị dâu một mình ngồi đợi như thế lo lắng thấp thỏm thế nào.

Ghế sô pha vẫn ấm, chăn chị dâu đắp vẫn mang mùi thơm dịu nhẹ, Tần An bất giác cúi xuống ngửi, thảo nào mà mình ngủ cùng giường với Tần Thấm và chị dâu lại ngủ say như thế, mùi trên người chị thật dễ ngửi.

Tần An khoác chăn lên người, đêm thu lành lạnh, lòng lại như có ánh nắng mùa hè chiều lên, nóng rát người.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch