Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 496: Lớp trưởng ra oai. (1) (2)

Chương 496: Lớp trưởng ra oai. (1) (2)
Đúng như Dương Xuân với Hướng Vinh nói đấy, thằng này thật ra cũng hèn lắm, có điều giờ mất hết thể diện rồi chắc không dễ tha cho tôi đâu.

Tần An đứng dậy nhìn quanh, không thấy Tiêu Binh cùng mấy thằng võ sinh khác đâu, mặc đồng phục quân huấn rất khó nhận ra, không sao y thong thả tìm từng thằng một, đừng hòng thoát:

- Ê, mấy cậu còn dám ngồi cùng cậu ta à, không sợ Chu Hồng Chuyên đánh chết sao?

Trương Dược hai tay đút túi quần đi qua cười:

- Cái gì mà đuổi Chu Hồng Chuyên chạy đái ra quần, đúng là cái loại chuyên bốc phét không biết ngượng mồm.

Đồng Quan khinh khỉnh nhìn Tần An:

- Mấy thằng ngốc mới tin.

- Đồng Quan, mày chửi ai đấy?

Thái Hương Vinh đứng n gay dậy:

- Ai ngốc tự biết.

Trương Dược cao to bước tới:

- Bọn m ày có phải học sinh lớp 156 không thế, người ta tới bắt nạt bạn mình, còn đứng ngoài hả hê nói mấy lời mát mẻ là sao?

Chu Hướng Phong tức giận đẩy Trương Dược ra:

- Hồ Đan Huy, Thái Quốc Vinh, Dương Xuân, bọn mày là từ hệ sơ trung lên, vậy mà đi giúp người ngoài à?

Học sinh từ hệ sơ trung thăng lên như Đồng Quan luôn có cảm giác ưu việt với học sinh trường ngoài, coi Nhất Trung như địa bàn của mình, nên khi bị học sinh bên ngoài Chu Hướng Phong đẩy một cái, Trương Dược coi địa vị và tôn nghiêm của mình bị khiêu chiến, chỉ mặt từng người:

- Mày còn có mặt mũi mà nói à, không cần biết ở đâu lên, giờ mọi cùng lớp, mày vẫn còn làm chân chó cho Chu Hồng Chuyên sao?

Giọng Hồ Đan Huy trở nên gay gắt:

- Mày chửi ai chân chó?

- Chửi ai tự biết.

Dương Xuân dùng đúng lời Đồng Quan khi nãy đáp lại:

Hai bên chuyển từ cãi vã sang xô đẩy nhau, Đồng Quan và Trương Dược chỉ có hai người, đám Chu Hướng Phong có năm người nhưng hai thằng kia ngông nghênh quen rồi nên chẳng sợ. Trương Dược đấm Chu Hướng Phong một phát, Hồ Đan Huy tóm lấy tay hắn bẻ ngoặt đi đẩy một phát ngã dúi dụi.

Tần An vừa bước lên cản Đồng Quan đang định lao vào trả thù thì Ngải Mộ đi tới đẩy y sang bên đỡ Trương Dược lên, mặt đanh lại hét lớn:

- Tần An, cậu là cán bộ lớp, sao lại bắt nạt bạn học?

- Ngải Mộ, không liên quan tới bạn, mẹ mày, dám đẩy tao à?

Trương Dược nhảy dựng lên, vừa xong hai bên hỗn loạn hắn không thấy ai đẩy mình, nghe Ngải Mộ nói thế thì nhận định là Tần An rồi, mặt hầm hầm đỏ như gà chọi xông tới:

- Dừng lại, dừng lại đi, đừng đánh nhau.

Hai đám con trai đấm đá nhau, Ngải Mộ là cô gái làm sao cản nổi, đứng ngoài hét bọn họ dừng tay, đám bạn học xúm đông xung quanh không can ngăn đã đành còn reo hò cổ vũ, vài đứa thì vào giúp Trương Dược, Đồng Quan thế là càng lúc càng lớn, giáo viên huấn luyện nghe thấy toét còi liên tục chạy tới, Vương Hồng Kỳ vẫn ở nguyên tại chỗ chuyện chưa cần hắn can thiệp.

- Các cậu làm gì vậy?

Một tiếng quát trong trẻo kèm theo đó là cành bạch dương bị ngắt hết lá quất tụi bụi vào đám con trai:

- Đứa nào?

Đồng Quan bị quất một cái vào mu bàn tay, tức thì xuất hiện vệt đỏ dài, tức giận quay ngoắt lại:

Tần An cũng trúng hai đòn đứng lên nhìn tức thì sững người, tóc bù xù như ổ gà, kính to tổ chảng màu hổ phách, một bộ quân phục đủ cho hai người mặc, chẳng phải Đường Mị là ai? Đang định chào hỏi thì cành cây quất vào mặt y, nhìn cái mặt Đường Mị lạnh tanh, Tần An giật mình lùi lại chạy luôn.

- Con điên này ở đâu ra thế, mẹ nó.

Trương Dược vừa mới chửi một câu liền bị quất hai phát vào mặt, Chu Hướng Phong cười phá lên, Đường Mi không nương tình quất liên hồi làm hắn la oai oái né tránh liên tục.

Nhất thời xung quanh chỉ có tiếng roi quất vun vút, dứt khoát mạnh mẽ, roi nào roi nấy đều để lại vệt hẳn đỏ, cả đám con trai chẳng hiểu con điên này ở đâu ra, bỏ chạy tán loạn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch