Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 499: Trốn vào góc sinh con. (1)

Chương 499: Trốn vào góc sinh con. (1)



Cả đám con trai đổ dồn ánh mắt vào Tần An, Tay Hồ Đan Huy vẫn còn mấy vết hằn rất rõ, nửa đùa nửa thật hỏi:

- Tần An, cậu quen cô ta à? Khẩu vị cậu kém quá đấy.

- Cô ấy ở tầng trên nhà tôi, cũng chẳng phải quen biết gì, mà tôi biết cô ấy là loại nói trở mặt là trở mặt nên phản ứng nhanh hơn mọi người thôi, đừng nói như thể tôi và cô ấy có quan hệ ái muội gì vậy.

Tần An vội vàng giải thích, loan đồn thổi không phải là độc quyền của nữ sinh đâu:

- Tần An không dính líu gì với Đường Mị đâu, biết Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan ở lớp 158 không? Là bạn sơ trung của Tần An đấy, Diệp Trúc Lan chỉ kém Ngải Mộ một chút, còn Tôn Tôn thì khỏi nói rồi hơn đứt... chậc...

Chu Hướng Phong nhớ lại lần đầu nhìn thấy Tôn Tôn, phải nói là sững sờ, tận giờ ký ức vẫn còn y nguyên:

- Tôn Tôn mà đẹp hơn Ngải Mộ á, chẳng qua là biết hát mấy bài thôi.

Trương Dược phản ứng ngay, thiếu niên mới biết yêu, tình cảm thuần khiết sao có thể thấy ai thích nấy, Tôn Tôn dù xinh đẹp tới mấy, trong lòng hắn Ngải Mộ là số một:

Đồng Quan cũng không chịu được ai nói Ngải Mộ không bằng người khác, trừng mắt với Chu Hướng Phong kiểu mày nói lại lần nữa xem.

- Đừng cãi nhau nữa, ai xinh đẹp hơn ai chẳng được, mau quét sân đi không con điên đó quay lại đánh cả bọn đấy.

Dương Xuân đi tới tách hai bên ra:

- Lúc đó các cậu định đánh lại hay tiếp tục chạy đây?

Nhớ lại cảnh lúc đó, ai nấy cảm thấy mất mặt lắm, cũng tạm thời không cách nào đối phó với một nữ sinh dám dùng cành cây xông tới đánh nam sinh, nữ sinh đanh đá là chuyện của người ta, nam sinh mà so đo thì mất phong độ, đành tự an ủi như vậy thôi.

Cả đám hậm hực tản ra làm việc, mất cả tiếng mới quét xong, vốn đã mết chết rồi lại thêm việc này, chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa, vẫy tay một cái là ai đi đường nấy.

Bóng đêm đã buông xuống, hơi nóng hầm hập nhanh chóng bị không gian rất nhiều cây xanh ở Nhất Trung đuổi đi, bậc thêm xi măng trải dài tới tận cuối sân thể dục lớn, bụi cỏ rậm bao quanh cây bạch dương lay động xào xạc, một cô gái đi giày thể thao nhỏ màu trắng, tất lụa bọc lấy đôi chân dài, lộ ra làn da trắng nõn trên gối, váy ca rô màu xám đua đưa, dù không lo bị gió cuốn lên, cô gái vẫn cẩn thận giữ mép váy, sơ mi nữ vừa người nổi lên vòng eo yểu điệu của thiếu nữ, rìa cổ áo thoáng hiện ra chút xương quai xanh tinh tế, mái tóc buông bên vai còn mang hơi ẩm, khóe miệng hơi đưa lên, vừa tinh nghịch vừa dịu dàng, cả đám con trai nhìn thất thần.

Mấy người Hồ Đan Huy đều ngơ ngẩn, bọn họ đều là học sinh ngoại trú, tan học xong là về nhà ngay, không mấy cơ hội nhìn nữ sinh cùng khối thay trang phục quân huấn, ai có thể ngờ cô gái lúc nào cũng tung tăng bên cạnh Tôn Tôn như thỏ nhỏ tựa hồ chẳng mấy đáng chú ý lại có dáng vẻ động lòng người thế này.

- Các cậu đi trước đi.

Tần An dừng lại bên cạnh Diệp Trúc Lan đuổi lũ bạn:

Chu Hướng Phong vẫy vẫy tay rồi kéo mấy thằng bạn đang ngây ra đó, ai ngốc lắm mới không nhìn ra Diệp Trúc Lan thích Tần An, lòng nghĩ nếu cô gái mình thích cũng đợi mình như thế thì tuyệt biết bao.

- Mình nghe nói có nam sinh năm hai tên Chu Hồng Chuyên muốn đối phó với bạn.

Nhìn mấy nam sinh thi thoảng quay đầu lại Diệp Trúc Lan có chút đắc ý:

- Chu Hồng Chuyên là cái gì chứ? Anh ruột hắn Chu Hoành Chí còn bị mình bắt nữa là.

- Chu Hoành Chí là anh ruột Chu Hồng Chuyên sao?

Diệp Trúc Lan vốn không quá lo vì trước giờ cô chưa thấy ai bắt nạt được Tần An, nhưng nghe tới cái tên Chu Hoành Chí là nhớ cái đêm khiến cô đứng ngồi không yên đó:

- Làm sao đây?

- Không phải, mình nói linh tinh đấy, tại hai người họ tên na ná nhau mà.

Tần An vội vàng nói rõ:

- Đánh cho giờ, làm mình sợ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch