Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 514: Đường Mị và con rùa. (2)

Chương 514: Đường Mị và con rùa. (2)


- Bạn ở một mình à?

- Còn một con rùa nữa.

Đường Mị chỉ cái hũ gốm trên bàn, bên trong có lớp cát mềm, một con rùa đang thò đầu ngó nghiêng:

Tần An chọc tay vào đầu nó, nó rụt đầu lại, chọc tay vào đuôi, rụt đuôi, con rùa này chứng tỏ được nuôi lâu, phản ứng chậm chạp:

- Nếu tôi ném nó lên, bạn đoán xem rơi xuống là xấp hay ngửa?

- Sao cậu vớ vẩn như thế?

- Vớ vẩn gì? Chỉ muốn cho bạn biết một bí mật nhỏ, ném rùa lên không trung, rơi xuống luôn là mai rùa.

Tần An khoe khoang cả một bụng học vấn tạp nham của mình:

- Gặp cô gái nào nuôi rùa thì cậu cũng dùng trò này tiếp cận à?

Đường Mị lấy con rùa lại từ tay Tần An, vuốt vẻ mai nó, ánh mắt mê ly:

- Mới hai lần, không tính là tiếp cận, lần đầu không tính, lần này cũng không tính... Tôi tiếp cận bạn làm gì? Tôi sợ bị ăn đòn.

Tần An xoa đầu Tần Thấm:

- Về nhà ăn cơm, không mẹ đánh đòn thành khỉ đít đỏ bây giờ.

Tần Thấm giật mình, vội vội vàng vàng rời giường vẫy tay chào Đường Mị.

.......

- Chị, Đường Mị lúc chuyển nhà tới đây có ầm ĩ lắm không?

Ăn cơm xong, Tần Thấm lại chạy tót tới nhà Đường Mị xem hoạt hình, Tần An cùng mấy cô gái đi bộ, hỏi:

Lý Thục Nguyệt nhớ lại:

- Có, em thấy nhà cô bé rồi đó, đoán chừng nhà rất giàu, chỉ căn nhà ở tạm thôi mà như thế, không biết nhà thực sự còn tới đâu.

- Nhà Đường Mị làm sao chị?

Diệp Trúc Lan tò mò:

- Rất cầu kỳ, phong cách trang trí đó đoán chừng cả Lâu Tinh chỉ có một.

- Thế tại sao cô ấy lại biến bản thân thành như vậy, một cô gái dù không biết ăn mặc tới mấy cũng không đến mức như Đường Mị.

Tôn Tôn đưa tay lên mình họa cái ổ gà của Đường Mị:

- Có lẽ cô ấy là nữ hiệp trong tiểu thuyết võ hiệp, vì nguyên nhân nào đó mà che dấu khuôn mặt thật bản thân, đánh lừa kẻ địch...

Giấc mơ võ hiệp của Diệp Trúc Lan lại phát tác rồi:

Tần An nhíu mày nhưng nghĩ không ra, một cô gái như Đường Mị, khó mà dùng lẽ thường suy đoán, tiếp tục đi dạo không nói chủ đề này nữa.

Thành phố Lâu Tinh hơn 40% diện tích xanh hóa, khiến cả thành phố rợp bóng cây, ban ngày trời nóng cũng có đường phố râm mát để đi, tới tối càng khoan khoái, mọi người đi tới gần chính phủ thành phố.

Nếu có Tần Thấm đi theo thì không thể đi xa được, nó nhìn đèn xe hơi qua lại là buồn ngủ, vừa đi vừa gật đầu, đôi khi đi đường ngủ gật, về nhà tinh thần dư dật nghịch ngợm một hồi.

Hôm nay Tần Thấm đi xem phim hoạt mình rồi, mọi người trò chuyện bất giác đi hơi xa.

- Là nơi này đấy, đợi chính thức khai trương sẽ mời sẽ mời các em tới chơi.

Lý Thục Nguyệt chỉ công trường đằng xa:

Dù buổi tối công trường vẫn thi công, đèn sáng rực, tường cao bao quanh đã dựng biển quảng cáo " Hội sở thương vụ Lạc Thần", nghe nói cách mấy dặm vẫn nhìn rõ ràng, tuy kiến trúc chủ thể chưa xây thành, danh tiếng thì đã có.

- Có gì chơi không ạ?

Diệp Trúc Lan rất trông đợi:

- Có nhiều món ngon, tất nhiên có thứ chơi rồi, đó vốn là nơi ăn uống giải trí mà.

- Lạc Thần, có phải xuất phát từ Lạc Thần phú không chị?

Tôn Tôn nheo mắt nhìn biển quảng cáo, do đứng gần, ánh sáng hơi chói mắt:

- Em đoán trúng rồi, bên trong sẽ trang trí theo phong cách cổ trang, có đình, cầu vượt, nước chảy, sẽ có sân khấu biểu diễn đàn cổ ca hát.

Lý Thục Nguyệt có chút tự hào, cô lấy ý tưởng này từ lần tham quan thanh lâu ở cổ trấn trên tỉnh thành:

- Để Tôn Tôn biểu diễn, bạn ấy vừa biết đàn vừa biết hát lại xinh đẹp, nếu mặc trang phục cổ trang nữa thế nào cũng giống tài nữ thời xưa.

Diệp Trúc Lan hào hứng kiến nghị:

Nghe Diệp Trúc Lan nói tới chuyện biểu diễn, Tần An mới nhớ ra:

- Đỗ Thượng có gọi điện cho mình, vài ngày nữa ông ấy sẽ mang VCD tới để chúng ta xem màn biểu diễn của Tôn Tôn.

Tôn Tôn có hơi hồi hộp, lúc quay phim cảm giác không tệ, không biết biểu hiện của mình trong đĩa ra sao, cảm giác mình hát quá trẻ con, không tự nhiên lắm.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch