Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 522: Vì bạn bè giành nữ nhân. (2)

Chương 522: Vì bạn bè giành nữ nhân. (2)


- Bọn tao biểu diễn tương thanh.

Giọng Tôn Pháo truyền tới, có vẻ sốt ruột vì sự chậm chạp của Tần Thiểu Thiên:

(*) Kiểu đối đáp hài.

- Tương thanh hai đứa mày là đủ rồi, nếu ba người càng khó.

- Không phải là tương thanh mà là tiểu phẩm, ba chúng ta cùng diễn, em chuẩn bị kịch bản rồi, tên là (Tân đào viên kết nghĩa), chúng ta lần lượt đóng Lưu, Quan, Trương.

Tần Tiểu Thiên rất hưng phấn:

- Cho anh làm Lưu Bị.

Cái thằng làm văn không rõ câu, ngữ pháp lủng củng này viết kịch bản á, Tần An không hi vọng gì:

- Sao anh là Lưu Bị, mày làm Lưu Bị đi, thằng nào đánh nhau kém nhất làm Lưu Bị.

- Tùy, dù sao chúng ta phải được giải nhất hội diễn văn nghệ.

Tần Tiểu Thiên hạ quyết tâm:

- Ê, vì sao bọn mày lại tích cực tham gia hội diễn văn nghệ thế?

Tần An hoài nghi động cơ của hai thằng này, lên cao trung rồi, chắc trưởng thành hơn một ít, nhưng không thay đổi nhiều được, hồi cao trung chúng nó có tham gia hoạt động lớp bao giờ đâu:

- Phần thưởng một trăm đồng.

Tôn Pháo trả lời:

- Tao ở bên này tới thứ bảy chủ nhật cũng không được nghỉ, luyện tập chẳng phải ngày một ngày hai, làm sao giúp bọn mày được?

Tần An càng lúc càng nghi ngờ:

- Khai ra đi, hai đứa mày mưu mô cái gì đấy.

Tôn Pháo giành lấy điện thoại:

- Có đứa năm thứ hai thích Lý Ngọc, suốt ngày tới tán tỉnh cô ấy, cũng tham gia hội diễn văn nghệ, hát hay lắm. Tháng 10 này lại là sinh nhật Lý Ngọc, bọn tao hỏi cô ấy thích quà gì, cô ấy bảo bọn tao chỉ biết tiêu tiền của gia đình nên không cần quà của bọn tao, nên bọn tao muốn giành giải nhất, vừa có tiền vừa đánh bại thằng kia, một công đôi việc, mày có giúp tao không?

Là cô gái vì năm đồng mà cho hai thằng nó sờ ngực đấy à? Có điều nếu Lý Ngọc đã từ chối quà của bọn nó, hẳn là thay đổi rồi, phải chăng vì có học bổng và trợ cấp sinh hoạt của Nhị Trung khiến Lý Ngọc nhìn thấy hi vọng thay đổi vận mệnh thông qua nỗ lực học tập.

- Hôm nay tan học sớm, tao về nhà một chuyến, thương lượng kịch bản với bọn mày, còn cái thứ (Tân đào viên kết nghĩa) thì bọn mày đợi sau này có cơ hội kiếm người khác mà chơi.

Tần An xem giờ, nếu bây giờ về Thanh Sơn thì tối kịp làm vài việc:

- Mày đồng ý à?

Tôn Pháo reo mừng:

- Không đồng ý mà được à?

Tần An làu bàu, không thừa lời nữa cúp điện thoại rồi gọi cho Vương Hồng Kỳ chuẩn bị xe về trấn Thanh Sơn.

Cuộc đời này có gì để trân trọng

Kẻ lưu lãng chẳng có ái tình xa xỉ

Có kiếp này

Kiếp này làm anh em

Không kiếp sau

Kiếp sau nhớ tới anh...

Nhậm Hiền Tề hát như thế, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn là hai cô gái rất quan trọng trong cuộc đời Tần An, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên cũng vậy, chuyện vì nữ nhân mà đánh nhau tất nhiên ba người cùng xông lên.

Tần An đưa Tần Thấm về nhà, đợi chị dâu về nói chuyện về trấn Thanh Sơn.

- Tối lạnh đấy, mặc thêm áo vào.

Lý Thục Nguyệt lấy áo khoác trong phòng Tần An, bắt y mặc lên, cái cúc cổ áo, vỗ vỗ vai y:

- Mai khi nào về, có cần chị làm bữa sáng không?

Tần An vốn định tới thẳng trường, nghe thế bất giác gật đầu:

- Vâng, không cần nhiều đâu ạ, mẹ em thế nào cũng bắt em ăn rồi mới cho đi.

- Thế mà vẫn còn ăn nữa à?

- Em thích ăn cơm chị nấu mà.

Chị dâu là nữ nhân dịu dàng chu đáo, khiến người ta dễ sinh cảm giác muốn sống cùng cả đời, Tần An thực sự thích cuộc sống bây giờ cứ kéo dài mãi, đơn giản mà ấm áp hạnh phúc:

- Vậy chị sẽ làm nhiều, em phải ăn hết đấy.

Lý Thục Nguyệt mỉm cười đẩy Tần An một cái:

- Đi đi, thím nhớ em lắm rồi đấy.

Tần An tạm biệt Tần Thấm, tới ga ra, Vương Hồng Kỳ đã đợi sẵn.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch