Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 524: Thích đứa nào? (2)

Chương 524: Thích đứa nào? (2)


Tần Hoài thừa biết chuyện con trai và hai cô bé kia cực kỳ thân thiết, Lý Thục Nguyệt cũng gọi điện thoại kể vài chuyện, liền một lúc hai đứa, chẳng biết nó thích đứa nào, ông khôn tiện hỏi, cha với con trai ở phương diện này thường thiếu kỹ xảo giao lưu, nói tới đó đánh mắt với vợ, Lý Cầm gật đầu hiểu ý.

Đợi Tần An ăn xong Lý Cầm không rửa bát mà gọi vào phòng, lấy ra một cái áo len:

- Mẹ đan cho con một cái mới, con thử đi.

Tần An cởi áo ngoài và sơ mi ra, mặc áo len vào, áo len mới, tay để trần, mặc rất ngứa, xoay một vòng:

- Mẹ, rất vừa, mùa đông này con có hai cái áo len, đảm bảo mặc cả mùa đông luôn. Mà sao mẹ thích đan áo len thế?

Trước khi Tần An đi học thì Lý Cầm đã đan cho y một cái áo len, đây là cái thứ hai năm nay, người làm mẹ thà tốn công thêm còn hơn để con mình bị lạnh dù chỉ một chút.

- Không để mình lạnh là được, mẹ cũng đan Tần Thấm một cái, khi đi nhớ mang theo.

Lý Cầm lấy cuộn chỉ và kim đan ra, chỉ còn thiếu vài mũi đan nữa là xong, vừa làm vừa thở dài:

- Năm xưa mẹ sinh con ra tới ngày thứ ba đã phải đến Nhất Trung thi công chức, làm bài cho nhanh rồi vội vàng về cho con bú, khi đó cha mẹ còn quá trẻ, chẳng có kinh nghiệm gì, giữa mùa hè bọc con kín mít, làm con khóc mãi. Có người già mắng cho, cởi bớt áo ra, còn nói con quá bé, khó nuôi được... Chớp mắt cái mà con đã lớn rồi, khó nuôi tới mấy con cũng không bệnh không tật lớn lên thế này, con không biết vì một câu nói đó mà mẹ sợ mười mấy năm.

Nuôi con mới biết lòng cha mẹ, Tần An đi ra sau lưng bóp vai cho mẹ:

- Mẹ, sau này không cần lo nữa rồi, cả nhà ta sẽ sống khỏe mạnh, vui vẻ.

Lý Cầm trở tay vỗ vỗ má con trai, cười thỏa mãn, giờ có thể thở phào phần nào:

- Ở trên thành phố, chị dâu con cũng bận công bận việc, về nhà lại còn phải cơm cơm nước nước cho con, con giúp được gì thì giúp, trông coi Tần Thấm, chơi với nói, chia sẻ bớt cho chị dâu con.

- Con biết, còn thấy giờ chị dâu sống tốt lắm, ngày nào cũng vui vẻ.

Tần An gật đầu:

- Con hiểu cái gì chứ?

Lý Cầm cũng không nói với con trai thêm về chuyện này, một cô gái trẻ không có nam nhân ở bên cạnh một năm rồi, làm sao mà vui được, con trai thông minh hiểu chuyện tới mấy cũng không hiểu được, lại hỏi:

- Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn thế nào, mấy đứa không cùng lớp nữa, còn chơi với nhau không?

- Có ạ, buổi trưa bọn con ăn cơm cùng nhau, tan học đôi khi cũng gặp nhau trò chuyện.

Lý Cầm nghĩ một lúc, căn dặn:

- Quan trọng nhất là chú ý học tập, các con đều học cao trung rồi, không như lúc trẻ con đâu, chú ý chút.

- Mẹ, mẹ sợ con yêu sớm à?

Thiếu niên mười mấy tuổi, khi cha mẹ hỏi tới bạn khác giới đều xấu hổ lúng túng, Tần An thì hiển nhiên không như thế.

- Mẹ, ý mẹ không phải thế... Tóm lại là con trai không sao, nhưng con gái dễ bị lời ra tiếng vào.

Con trai thẳng thắn như vậy làm Lý Cầm ngại ngùng, đồng thời cũng rất tò mò, hai cô bé đó đều rất xinh xắn, ngoan ngoãn, học giỏi, với người làm cha mẹ, tiêu chuẩn thế là hài lòng rồi:

- Vậy con thích đứa nào?

- Con thích Diệp Trúc Lan.

Tần An nghĩ một lúc thành thật bổ xung thêm:

- Thích cả Tôn Tôn nữa.

- Ái...

Lý Cầm bị kim đan đâm vào tay, bỏ cái áo đan dờ xuống:

- Con nói thế là sao?

- Con nói với mẹ, nhưng mẹ đừng nói với cha nhé?

Tần An áp giọng xuống:

- Ừ, nói đi, mẹ không nói đâu.

Lý Cầm gật đầu ghé tai tới, lòng không dám khẳng định lắm, vì con trai miệng rất ngọt, thấy cô gái xinh đẹp là thích, chưa chắc có ý gì, như Lý Tâm Lam, An Thủy vậy, nó đều thích cả:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch