Cái thị trấn bình yên nhỏ xíu này tin tức truyền đi rất nhanh, Tần Hướng Sơn tới nhà Tần Hoài chưa được bao lâu mà toàn bộ khu tập thể giáo viên đều biết Tần gia có thân thích ở Đài Loan về, giờ làm ông chủ lớn, lớn cỡ nào thì không ai biết, chỉ biết ngay cả Bí thư Đường còn tới tận nhà chào hỏi.
Trong khu tập thể toàn là gia đình giáo viên, là những người có địa vị xã hội nhất định, không như người thôn quê ít tiếp xúc, nhìn thấy thứ mới lạ là xum đông xúm đỏ tới.
Nhưng mấy năm gần đây sau khi thủ trường nam tuần hô to "mở cửa" bên sông Dương Tử, đất nước thực sự bước vào giai đoạn phát triển nhảy vọt, người ra ngoài kinh doanh ngày một nhiều, giáo viên đã không còn là một nghề nghiệp được hâm mộ nữa, ai chẳng muốn được như đám ông chủ lớn, ăn nhà hàng lớn, sống nhà lầu, đi xe sang, nuôi vợ bé?
Thế nên mọi người đều muốn nhìn xem, ông chủ lớn tới từ Đài Loan khí phái thế nào, vờ vịt tình cờ đi qua Tần gia, cảm khái:
- A thì ra đây là người anh em anh Tần năm xưa đi Đài Loan đấy à?
Tần Hướng Sơn cũng không làm bọn họ thất vọng, thuốc lá mang ra mời đều là Trung Hoa mềm, người có kiến thức đều biết, thứ thuốc này một điếu cũng phải mười mấy đồng, trẻ con đến chơi đều cho một phong chocolate, thứ này không rõ giá, nhưng bao bì toàn tiếng tây, chắc là đắt lắm.
Ngoài ra Tần Hướng Sơn không giống đám ông chủ mặt to bụng phệ, nói năng thô tục thường thấy, mang vài phần khí chất người đọc sách, gò má xương xẩu, nói năng điềm đạm nho nhã, không nói chẳng ai cho rằng là ông chủ lớn, khiến tâm lý các giáo viên tới chơi cũng bình hành hơn, thì ra người có văn hóa cũng phát tài được, chẳng phải chỉ kẻ lươn lẹo cơ hội thô tục.
- Thoát cắi mà bao nhiêu năm trôi qua rồi, khi ấy chú và anh đi, chúng ta tuổi chỉ bằng đám Tần An, Tiểu Thiên bây giờ thôi.
Tần Hoài tâm tình rất kích động:
- Tôi cũng muốn về sớm rồi, tiếc là cha tôi không đợi được, thời gian nữa tôi đem tro cốt cha tôi về, trước khi chết ông nắm tay tôi nói, phải chôn trong mộ tổ.
Tần Hương Sơn lau khóe mắt, không ai hiểu được tâm trạng của người bị ép phải rời bỏ quê hương như họ:
- Nhất định rồi, cha em hay nhắc tới chú út gầy yếu quá, đi một chuyến chẳng biết gặp lại không, đâu ngờ lời nói thành sự thực chứ.
Tần Hoài đứng dậy, vào trong phòng lấy ra cái rương cũ kỹ, khóa đồng cực lớn, bên trong chẳng phải vàng bạc châu báu gì, chỉ là ít tranh ảnh cũ và vài món đồ kỷ niệm.
Hai người ngồi ôn lại kỷ niệm xưa cũ, một thủa thiếu niên vô tư, nay đều đã có vợ con, sao không bùi ngùi cho được.
- … A, đây là Hồng Cô, chú còn nhớ chứ, hồi đó chú còn tuyên bố với bọn trẻ con trong thôn, nhất định phải cưới đấy.
Tần Hướng Sơn xem một bức ảnh cũ, đột nhiên vỗ đùi đét một cái:
Tần Hoài còn chưa nói gì thì Lý Cầm xen vào, hỏi nhanh:
- Hồng Cô, có phải là người thôn Hợp Hưng, có cha là tuyển thủ cờ vây, mọi người gọi là Hồng bá không?
- Đúng rồi đấy, khi ấy bất kể là đi học hay đi về Hồng Cô và chú ấy luôn tay trong tay, rất thân thiết, anh em chúng tôi vì thế mà trêu chọc chú ấy thuốc.
Lý Cầm dài giọng ra:
- Chậc chậc, ấy vậy mà thời gian trước cô ấy về thăm quê, còn tới thăm cả ông nội Tần An, khi đó là chủ nhật, cả nhà em đều ở đó, anh ấy lại làm ra vẻ không quen biết gì, hóa ra là có tật giật mình. Dào ôi, chuyện hồi trẻ con, em làm gì tới mức để bụng, anh làm thế người ta thương tâm đấy.
Tần Hoài cười khổ không thôi:
- Anh thực sự không nhớ ra.
Tần An chẳng cần biết cha nói thật hay nói dối, vội hỏi:
- Bác, chuyện bác kể là lúc cha cháu mấy tuổi vậy?
- Ài, lâu lắm rồi, bác không nhớ chính xác, song ít hơn tuổi cháu bây giờ.
Hai mắt Tần An sáng lên, làm vẻ mặt vô cùng khoa trương:
- Cha, giờ cha biết vì sao con ngưỡng mộ cha rồi đấy.
- Thằng bé này nói linh tinh, đi ra ngoài chơi, đừng xen vào chuyện của người lớn.