Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 532: Thư tình của Tần An. (2)

Chương 532: Thư tình của Tần An. (2)


Trương Dược áp giọng xuống, hai hàm răng sít lại với nhau:

- Hôm nay Ngải Mộ lục được lá thư tình trong ngăn bàn, chữ viết với ký tên đều là của cậu.

Chu Hướng Phong nghi hoặc nhìn y:

- Không phải cậu à?

Mấy người khác đều nhìn y không tin.

Tần An lắc đầu, thế quái nào mà lại có bức thư tình ký tên mình chứ:

- Các cậu vì chuyện này mà đánh nhau à?

Chuyện rất đơn giản, giờ tự học sáng, Ngải Mộ thấy bức thư tình trong ngăn bàn, không thèm nhìn thuận tay ném đi, cô gái khác nhặt lên xem, không ngờ là của Tần An thế là hét lên, nam sinh thu hút nhất lớp viết thư tình cho Ngải Mộ, tất nhiên làm người ta hưng phấn không thôi. Ngải Mộ chưa kịp xem thì lá thư đã truyền khắp lớp, cuối cùng mới trở về tay cô, đỏ mặt xem xong thẹn thò cất cẩn thận vào cặp.

Đám Chu Hướng Phong tất nhiên là hú hét gán ghép hai người với nhau, Ngải Mộ làm ra vẻ không thèm để ý nhưng bộ dạng vui sướng không dấu được ai. Đồng Quan và Trương Dược không ngồi yên, chửi um xùm lên, nói Tần An không đủ tư cách, hai bên chướng mắt nhau từ trước, lời qua tiếng lại thế là thăng cấp thành đánh nhau, kết cục bị phạt đứng, lát nữa còn phải kiểm điểm.

Tần An nhíu mày nhìn vào lớp, Trần Duyệt phát hiện ra, đẩy Ngải Mộ một cái, Ngải Mộ quay đầu thấy Tần An nhìn mình, luống cuống quay đi, đấm Trần Duyệt.

- Trưa nay tôi mời khách, tới nhà ăn giáo viên.

- Vì sao lại mời?

Dương Xuân hưng phấn:

- Ăn mừng à, nói vậy chuyện cậu và Ngải Mộ có thành rồi phải không?

- Nói rồi, lá thư đó không phải do tôi viết.

Tần An không nghĩ ra ai chơi ác mình như vậy:

- Đơn gian là mời khách, đi không? Không đi thì thôi.

- Đi.

Bốn người đồng thanh, trường có nhà ăn chuyên phục vụ giáo viên, thực ra mở cửa với cả học sinh, nhưng giá khá cao, tất nhiên đồ ăn cũng ngon hơn nhiều.

Thấy Tần An dáng vẻ dửng dưng không coi chuyện này vào đâu, Đồng Quan và Trương Dược tức điên, chuyện y phủ nhận thì nửa tin nửa ngờ...

Tần An dựa lưng vào tường đọc sách, đột nhiên có người đứng trước mặt mình, ngẩng đầu lên hóa ra là Tôn Tôn cầm chổi phụ trách quét dọn về sinh đi về, hỏi nhỏ:

- Biết rồi hả?

- Không biết sao được, Dương Hiểu Lệ nghe được tin chạy về hét ầm trước mặt Diệp Tử...

Tôn Tôn không nói ra đoạn Dương Hiểu Lệ nói cô bị Tần An vứt bỏ, đa phần đều cho rằng Tần An thích cô:

- Lát tự đi mà giải thích.

Nói xong hất đuôi ngựa bỏ đi.

Tần An ngẩn người, nãy giờ suy đoán xem kẻ nào giả mạo mình, có mưu đồ gì mà không nghĩ tới chuyện này, nếu không giải thích, Diệp Tử có tin mình không? Nhất định phải giải thích, bất kể Diệp Tử có cần mình giải thích hay không?

- Nghe nói Tôn Tôn là bạn cùng bàn với cậu hả, thật xúi quẩy sao tôi không được như thế? Dương Xuân ngủ gật chảy nước dãi, còn lau lên người tôi, tởm bỏ mẹ.

Thái Quốc Vinh ngẩn ngơ nhìn bóng lưng đã đi xa của Tôn Tôn:

- Bạn cùng bàn sơ trung của nôi cũng là nữ sinh.

Dương Xuân xấu hổ đánh trống lảng:

- Tô Kỳ phải không? Xinh đấy, hình như cũng có ý với cậu... À có nhớ Văn Văn không? Hôm nọ nghe kể là không lên cao trung đâu, đi Quảng Đông rồi, làm việc ở nhà hàng gì đó.

Thái Quốc Vinh nhìn Chu Hướng Phong:

- Cậu thì sao? Có ngồi với cô bé nào chưa?

- Thời tiểu học thôi, suốt năm năm liền, cô ấy là lớp trưởng, mỗi ngày tan học giúp tôi dọn sách vở, đôi khi giúp tôi chép bài, xinh lắm, như Ngải Mộ vậy.

Chu Hướng Phong ngây ngất kể bất chấp bất chấp vẻ mặt khinh bỉ của hai người Trương Dược:

- Tôi xúi quẩy nhất, lớp tôi nam nữ mất cân bằng, toàn ngồi với nam, chính là Lý Phuc Lâm, cái thằng như con gái ấy, lại còn phân giới hạn với tôi chứ, ngồi lấn bàn một chút là cầm bút đâm, cái thằng chó.

Hồ Đan Huy tới giờ vẫn còn tức lắm:







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch