Tần An viết rất dài, giờ nghỉ trưa đã sắp hết, học sinh lớp 158 lần lượt về chỗ, không ai quản hành vi của Tần An không hợp, rất nhiều nữ sinh còn mở sổ tay ra nhanh chóng chép lại.
Diệp Trúc Lan hai tay ôm má, Tần An chưa bao giờ viết thư tình cho cô, lần đầu tiên lại trước bao người thế này, tuy không ai biết, tuy Tần An viết nhiều thứ kỳ quái mà cô không hiểu, cô biết Tần An tới giải thích cho mình, thế là đủ.
Có học sinh lớp 156 đi qua nhìn thấy cảnh này rối rít gọi thêm bạn học tới nhìn, càng ngày càng có nhiều người tụ tập.
Là một bài văn viết về tình cảm, không nói là của ai giành cho ai, ai cũng hiểu đó là thư tình, nhưng chẳng ai có chứng cứ, cũng không biết viết cho ai.
Chắc chắn là không phải viết cho Ngải Mộ.
Buổi chiều hôm đó không khí ái muội giữa Tần An và Ngải Mộ không còn, biến thánh lãnh đạm xa cách, sự xa cách này tới từ Ngải Mộ, không quay đầu lại nói chuyện với Tần An, cũng không nói chuyện với Trương Dược, Đồng Quan.
Tới lúc này những người từng xem lá thư buổi sáng đều hiểu, đó không phải do Tần An viết.
Tên có thể tùy tiện thêm vào, chữ có thể bắt chước, nhưng những lời văn hoa lệ xúc cảm kia không phải ai cũng có thể học theo.
Tần An không lên tiếng giải thích, song cho kẻ chơi xấu kia một cái tát.
Bây giờ mọi người chuyển sang chủ đề, là ai bày ra trò này, mục đích là gì? Nhắm vào Tần An hay Ngải Mộ?
- Rốt cuộc là đứa nào thế nhỉ?
Dương Xuân thấy Ngải Mộ rầu rĩ hiểu ra kẻ làm trò này quá thất đức:
- Chẳng lẽ là Trương Dược và Đồng Quan?
Thái Quốc Vinh giọng không nhỏ:
- Mày muốn ăn đòn à?
Trương Dược đang tức giận, hắn chưa bao giờ thấy Ngải Mộ thương tâm như thế, vậy mà còn có đứa nói mát mẻ, đứng bật dậy:
- Không có hứng.
Thái Quốc Vinh quay đầu đi, báo thú hai thằng này sáng nay cười đắc ý thế là đủ:
Tan học rồi, mọi người đều đi hết, chỉ còn lác đác vài người ở lại, Ngải Mộ vẫn ngồi lỳ tại chỗ.
- Mai gặp lại nhé.
Tần An đeo cặp lên tạm biệt Ngải Mộ:
- Tần An, giúp mình tìm ra là ai.
Suốt cả ngày Ngải Mộ không nói với Tần An câu này, lúc này quay đầu lại, đôi mắt đầy oán hận:
- Ừ.
Tần An biết đây không phải chuyện dễ dàng nhưng gật đầu chắc chắn, y sẽ không bỏ qua cho kẻ tùy tiện lấy tình cảm của người khác ra đùa bỡn:
- Hôm nay tâm tình mình không tốt, cậu không từ chối đưa mình về nhà chứ?
Ngải Mộ cười gượng gạo, chẳng thấy phong tình quyến rũ thường ngày:
- Ừ.
Tần An lại gật đầu, y cũng cần phải xem lá thư đó để tìm manh mối:
Ánh chiều tà kéo dài bóng người trên mặt đất, gió hiu hiu, lá rụng xào xạc, không gian nhuốm một màu u buồn mang mác, rất thích hớp cho đôi tình nhân lặng lẽ nắm tay nhau, Tần An và Ngải Mộ đi sóng vai bên nhau lại chẳng ai có tâm tình đó.
- Tức chết đi được.
Tần An xem xong lá thứ tình, tỏ ra vô cùng giận dữ:
- Sao thế?
Ngải Mộ ngạc nhiên, lá thư đó có gì khiến người ta tức giận đâu, tất nhiên nếu không tính dụng tâm của người viết:
- Đã mượn tên của tôi thì phải bỏ công sức viết cho tử tế một chút chứ, viết kiểu gì vậy, cứ như văn của bọn học sinh tiểu học ấy, không có chút phong thái của thanh niên văn học gì hết, trong lòng kẻ đó trình độ tôi chỉ đến thế à?
Tần An hậm hực:
- Có điều mô phỏng nét chữ rất tốt.
Cậu ta còn có tâm tư quan tâm tới chuyện đó nữa à? Thái độ đôi phần trẻ con của Tần An khiến Ngải Mộ buồn cười, bất tri bất giác nghe Tần An lảm nhảm làm sự lúng túng giữa hai người giảm đi không ít.
- Ngải Mộ, bạn có biết trong trường mình có ai giỏi mô phỏng chữ người khác không?
Không khí hòa hoãn rồi, Tần An hỏi tới chính sự:
- Để nghĩ xem, ừm …
Ngải Mộ nghiêng đầu ngẫm nghĩ:
- Mình chỉ biết mỗi trưởng ban tuyên truyền Tống Anh Hào, đôi khi Trương Dược và Đồng Quan xin nghỉ phép nhờ anh ta bắt chước phụ huynh ký tên.