Vương Hồng Kỳ và Liêu Phác rời nhà nghỉ không xa bất ngờ gặp phải Liêu Chính, Liêu Chính biết hôm nay Vương Hồng Kỳ và Lâm Vi kết hôn, lo cho con gái nghĩ quẩn, không ngồi nhà được định tới trường tiểu học tìm con, ngay giữa đường cả hai quỳ trước mặt ông kể lại đầu đuôi câu chuyện, mong ông đồng ý cho kết hôn.
Kỳ thực Liêu Chính rất hài lòng Vương Hồng Kỳ, con người thật thà, chứ không như La Ba Phu vừa nhìn là ông biết ngay thuộc loại phù phiếm không thật, nhưng không ai muốn chuyện xảy ra kiểu này hết, trong mắt người thế hệ trước, đây là chuyện khốn kiếp, không thể chấp nhận. Có điều chuyện tới mức này rồi, con gái con rể quỳ ở giữa đường xin phép, con gái lớn thì hôn nhân dang dở, con gái nhỏ thời gian qua héo mòn từng ngày, "con gái lớn không nên giữ trong nhà", đợi kết hôn xong mới giáo huấn một trận, song không phải lúc này … gật đầu.
Thế là hôn lễ lại tưng bừng náo nhiệt, trên hôn lễ, Liêu Chính nhận một lạy của Liêu Phác và Vương Hồng Kỳ, An Hứa Đồng thay mặt cha mẹ Vương Hồng Kỳ nhận trà do Liêu Du đưa lên, cho cô một cái phong bao đỏ, dặn hai vợ chồng ân ái hòa thuận.
Bữa tiệc kết thúc rồi Liêu Du mới lái xe tới, mặc dù chẳng thể tham dự hôn lễ, nhưng em gái được gả cho người trong lòng, Vương Hồng Kỳ tuy trong chuyện tình cảm hơi chậm chạp, nhưng ở chuyện khác là nam nhân đáng tin cậy, nghe hai bên kể lại quá trình hoang đường, Liêu Du buồn cười lắm, nhưng ánh mắt nhìn Tần An hết sức ôn nhu.
Cũng có người lo lắng, Lâm gia bị mất mặt, không biết chịu bỏ qua không, rồi cha tân nương uống rượu rất nhiều, thế nào sau này cũng có rắc rồi, song mọi chuyện không liên quan tới Tần An, y làm ra đống rắc rối to, ăn no, uống đủ, sau đó phủi đít chạy mất rồi, có cha vợ y chỉ trì đại cục, sẽ ổn thôi.
Ngày 4 tháng 10 phải về trường học, hôn lễ kết thúc, Tần An, Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn không thể ở lại tham gia náo động phòng, tạm biệt mọi người, được Lý Thục Nguyệt lái xe đưa tới thành phố Lâu Tinh.
Suốt cả quãng đường, Tần An phải kể đi kể lại chuyện xảy ra hôm nay, mới đầu còn hào hứng thêm mắm thêm muối, làm nổi bật sự thông minh quyết đoán, trí tuệ sáng suốt của mình, sau đó bị ba cô gái vặn hỏi liên hồi, bắt kể từng chi tiết nhỏ nhất, kể tới miệng khô cổ khát, cuối cùng giờ vờ ngủ cho đỡ phiền.
Về tới nhà, Tần Thấm mang kẹo hỉ ra đếm, đếm đi đếm lại, đếm không xuể, thỏa mãn túi to túi nhỏ trên người đều toàn kẹo hỉ, nhìn Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan đều không nhiều bằng mình thì cao hứng cực, chuyên môn lấy ra năm cái, cho Tôn Tôn ba cái, Diệp Trúc Lan hai cái.
- Vì sao chị chỉ được hai cái?
Diệp Trúc Lan ủy khuất:
- Bất công, Tần Thấm em không được như thế.
- Được rồi, cho chị một cái nữa, đừng khóc.
- Chị, chị lái xe mệt rồi, chị nghỉ đi, cơm tối em làm cho, Tôn Tôn vào bếp giúp mình.
Tần An nhìn Diệp Trúc Lan và Tấn Thấm lắc đầu cười, để hai người chơi với nhau, dù sao cũng không giúp được gì:
- Được, hôm nay chỉ đợi ăn thôi.
Lý Thục Nguyệt đúng là mệt mỏi, sáng giúp chuẩn bị hôn lễ, chiều thì lái xe, day huyệt thái dương:
- Tần Thấm, đấm chân cho mẹ.
- Dạ, để con đi lấy búa.
Tần Thấm chạy vào phòng ngủ lấy cái búa cao su hay đấm lưng cho chú:
- Chị, để em xoa đầu cho.
Diệp Trúc Lan chạy ra sau Lý Thục Nguyệt, hai tay đặt lên huyệt thái dương của cô day khẽ:
- Đã biết lấy lòng chị dâu rồi đấy.
Lý Thục Nguyệt cười trêu:
- Chị...
Diệp Trúc Lan phát ra tiếng giận dỗi như mèo kêu:
- Em... Em không có ý đó... Không xoa đầu cho chị nữa.
- Được rồi, chị đùa thôi mà, tiếp tục đi, rất thoải mái.
Lý Thục Nguyệt vỗ nhẹ tay Diệp Trúc Lan, rõ ràng muốn lấy lòng mình, cô bé này chạy không thoát khỏi bàn tay Tần An rồi, chỉ là không biết Tôn Tôn thì sao đây? Trong lòng không khỏi trách Tần An, Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan, có ai không phải là cô gái ngoan chứ? Có được một là phúc phận lớn, thế mà còn muốn cả hai.