Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 587: Thiếu một người ở bên. (1)

Chương 587: Thiếu một người ở bên. (1)



- Con mẹ nó, mụ già không biết điều.

- Được, bà giỏi lắm, hôm nay xem tôi dám đánh chết bà không?... Á...

Thằng lưu manh giơ xích sắt định đánh thì hét lớn một tiếng, đùi đau nhói quỵ xuống đất, vứt xích đi, ôm chân gào thét:

- Ê, làm sao thế?

Mấy tên khác vội vàng quay sang hỏi:

- Á...

Lại một tiếng kêu thảm thiết, tên khác trúng chiêu vào mông, nhảy dựng lên, đầu húc vào cành cây bên trên, cả mông lẫn đầu đều đau, vừa xoa mông vừa xoa đầu nhảy loi choi như khỉ.

Ba tên còn lại hoảng hốt quay sang bốn phía tìm kiếm, nhưng nào thấy ai, lúc này người qua đường thưa thớt, thi thoảng có ô tô chạy qua, đèn xe chiếu lòng đường trắng bệch. Cả bọn rợn xương sống, chẳng phải sọ yêu ma quỷ quái gì, mà đối phương nấp trong góc nhắm vào, tư vị đó không dễ chịu.

- Ai, có giỏi ra mặt đi, lén lút như thế đâu phải anh hùng hảo h.. Á...

Cứ thế lại thêm một tên nữa ngã xuống, tên trúng đạn ở mông bất chấp cơn đau, xoay người chạy luôn.

- Đợi tao với.

Có người chạy, những tên khác mất hết dũng khí, dìu nhau tập tễnh bỏ chạy:

- Cái lũ khốn kiếp, đáng đời chúng mày.

Bà quản lý không rõ tình hình ra sao nhưng hung hổ nhặt một cục đá ném theo, trúng ngay đầu tên đi cuối cùng, lại có tiếng kêu xé lòng:

- Hừ, chỉ chừng đó tiền mà định đuổi chúng ta đi à, ít nhất phải có 100 ngàn nữa, như thế chúng ta còn cân nhắc.

Người chồng ốm yếu nãy giờ ôm cái chăn rách bộ dạng đáng thương khạc đờm nhổ phẹt một cái, sau đó đi vào nhà.

Tần An nghe thấy trố mắt, gì? Thêm 100 ngàn nữa? 100 ngàn mua được căn nhà cực lớn ở Lâu Tình rồi, nhà chị dâu và mình ở chỉ tốn vài chục nghìn thôi.

Xem ra người được mình giúp cũng chẳng phải bên bị hại.

Chán nản hạ nạ xuống, quả nhiên chuyện thiên hạ bớt quản đi là tốt nhất, Tần An về nhà thì thấy hai đôi giày nam nữ ở cửa, bên trong truyền ra tiếng nói cười, đi vào thấy Vương Hồng Kỳ và Liêu Phát ngồi trên ghế sô pha, chị dâu đang pha trà mời khách, Tần Thấm thì mỗi tay cầm một que kẹo lớn mút ngon lành.

- Cuối cùng cũng biết tới cám ơn người làm mai rồi đấy à? Đã chuẩn bị phong bao đỏ chưa?

Tần An cười hì hì đi tới:

- Boss.

Vương Hồng Kỳ không còn lúc nào cũng cái mặt trơ như đá nữa, hồng hào vui vẻ, hai người họ đã đi hưởng tuần trăng mật về, nhưng Liêu Phác còn bàn giao xong công việc ở huyện Đào Nguyên mới tới, cô là nữ nhân truyền thống, nhất định đi theo chiếu cố chuyện ăn ở của Vương Hồng Kỳ mới yên tâm.

Mặc dù không có dung mạo xinh đẹp và vóc dáng mê người như chị mình, nhưng đều cùng cha mẹ dạy ra, tính cách không khác nhau là mấy, Liêu Phác là nữ nhân tốt, biết thương người chăm sóc người, đỏ mặt đưa một cái phong bao đỏ ra:

- Không được chê ít.

Tần An nhận lấy, xé ngay trước mặt đếm:

- Ừm, không tệ, coi như có lòng.

- Không biết lễ phép.

Lý Thục Nguyệt mắng, làm gì có ai xé phong bao trước mặt người ta rồi còn đếm như thế:

Tần An cười hăng hắc, cho tiền vào túi, ngồi thẳng lên nhìn Liêu Phác và Vương Hồng Kỳ:

- Tôi có chuyện muốn nói với hai người.

- Vâng, boss cứ nói.

Vương Hồng Kỳ gật đầu bày tư thái chăm chú lắng nghe, Liêu Phác hiền thục khoác tay chồng, đã tới tạ ơn người làm mai thì phải tôn trọng, mặc dù Tần An có tí tuổi, trong mắt cô vẫn là trẻ con.

- Hai người kết hôn rồi, tôi rất vui, thật đấy.

Tần An nắm tay hai người đặt vào nhau, rất thỏa mãn, cái cảm giác đưa người ta tới với nhau, thành một gia đình, lại còn thấy họ hạnh phúc, rất rất tốt:

- Nhiều người nói hôn nhân là mồ chôn ái tình, họ sai rồi, người nói câu này là vì bọn họ tự tay chôn ái tình của mình thôi. Hôn nhân và ái tính giống trồng cây, phải reo giống, xới đất, bón phân, tưới nước, nhỏ cỏ dại làm hại, bỏ công chăm sóc nó, nó đơm hoa kết trái, sẽ mãi mãi không tàn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch