Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 589: Hai chị em. (1)

Chương 589: Hai chị em. (1)



Lý Thục Nguyệt vào phòng mang một cái chăn tới đắp cho hai chú cháu, bản thân cũng rúc vào thảm ở đầu kia, dựa vào tay vịn ghế xem TV.

- Tần An, đợi lần sau em nghỉ thì đưa Tần Thấm đi vườn thú chơi nhé, nó cứ nhắc mãi chuyện mặc áo len bà đan cho để đi chơi.

- Vâng, giờ mùa đông ít thú, Tần Thấm không vui, em tính buổi sáng đi vườn thú, buổi chiều tới công viên, chơi cả ngày.

Tần An yêu thương vuốt ve gò má bầu bầu của Tần Thấm đang dần ngủ say đề nghị:

- Ừ, sao cũng được, miễn hai đứa vui.

Lý Thục Nguyệt mắt nhìn TV, giọng có vẻ lơ đễnh:

- Chị không định đi à?

Tần An ngước mắt lên:

- Em trông được nó mà, giao cho em là chị yên tâm rồi, chị ở nhà xem TV thôi.

- Nếu một mình em, em thà ở nhà xem TV với chị.

- Xem TV với chị có gì vui, cái chị thích xem thì em không thích, xem chẳng bao lâu là ngủ gật, không thích xem với chị thì về làm bài tập đi.

Lý Thục Nguyệt hơi cong môi lên, không ngờ có chút ý vị làm nũng kiểu con gái:

- Chị nói thế rồi em sao dám không xem cùng, chị xem cái gì em xem cái đó, em lại chẳng phải Tần Tiểu Thiên với Tôn Pháo, nhất định phải phim đánh võ mới xem.

Tần An kéo chăn lên, mắt nhìn TV:

Lúc này TV đang chiếu phim (Câu chuyện Vân Nam), do Bộc Tồn Hân đóng vai chính, câu chuyện kể về một cô gái Nhật Bản thất tán với người nhà ở Trung Quốc sau kháng chiến chống Nhật, cô gả cho người chồng Trung Quốc, về sau chồng chết, bị coi là người không lành, xung quanh ghẻ lạnh, em trai chồng cô đứng ra bảo vệ... Về sau theo tập tục quê, anh chết, chị dâu gả cho em trai.

Xem tới đó cả hai chị em đều thiếu tự nhiên, đoạn em chồng ôm chị dâu hôn say đắm, Tần An và Lý Thục Nguyệt vô tình cùng đưa mắt nhìn nhau, má nóng bừng lúng túng. Nếu giữa hai người chưa từng xuất hiện chuyện xấu hổ kia thì không sinh ra bất kỳ liên tưởng gì, có lẽ còn thoải mái trêu đùa nhau nữa, Lý Thục Nguyệt cầm điều khiển lên:

- Không xem nữa, phim chẳng hay gì cả.

Tần An cũng ngượng ngập, kiếm chủ đề để nói:

- Em nghe ông nội kể, trước giải phóng, khi đó nam nhân trấn Thanh Sơn đều đi làm Hồng Quân, hoặc tham gia quân đội Quốc Dân đảng, cũng có người lên núi làm thổ phỉ. Người sống trở về ít, nên trấn Thanh Sơn cũng có tập tục...

- Tập tục gì?

Lý Thục Nguyệt đợi mãi không thấy Tần An nói thêm thuận miệng hỏi một câu, hỏi rồi mới hiểu ra, lườm Tần An một cái:

- Bây giờ dám dùng cả mồm mép với chị rồi đấy, cẩn thận chị đánh đòn.

Ở rất nhiều vùng quê nghèo, cưới một người vợ không phải là chuyện đơn giản, bất kể xưa nay cưới xin theo phong tục truyền thống Trung Quốc là chuyện vô cùng tốn kém, nhiều nhà cả đời tích góp cũng không đủ tiền sính lễ, đến cả chuyện hai anh em chung một vợ còn có, chứ đừng nói tới anh trai qua đời, chị dâu sống với em chồng.

Bởi thế mới có chuyện nhiều nhà lừa được giấy đăng ký kết hôn rồi là không làm đám cưới hay đưa tiền sính lễ nữa, nhưng thường chuyện như vậy là do cả nam và nữ thông đồng với nhau, tránh tốn khoản tiền quá lớn cho đám cưới, không đủ tiền lo cho cuộc sống gia đình sau này.

Khi mà ăn no mặc ấm còn là vấn đề, đạo đức chỉ là đối tượng trào phúng trên khóe miệng của thôn dân bữa no bữa đói mà thôi.

Trấn Thanh Sơn trước giải phóng đúng là có phong tục đó, nhưng đó là trước giải phóng rồi, bây giờ không có khả năng xảy ra ở hiện tại nữa.

Tần An không ngờ thuận miệng mà nói càng khiến hai chị em thêm xấu hổ.

Lý Thục Nguyệt chuyển kênh, đang chiếu (Như Khói Như Sương - 1994), đây là phim Quỳnh Dao mà Lý Thục Nguyệt thích nhất, vẫn là phim khổ tình, kiếm nước mắt, cơ mà nam chính Mục Bạch và nữ chính Mộng La chẳng phải cũng là em chồng và chị dâu à?

Con người giờ làm sao thế, cứ thích quay phim đề tài bị người ta nhổ nước bọt, nếu chỉ là phim thôi thì rất nhiều người lau nước mắt muốn em chồng và chị dâu tới với nhau, nhưng nếu thực tế mà xảy ra, mười người cả mười chỉ mặt chửi gian phu dâm phụ không biết liêm sỉ.

Ca khúc chủ đề bộ phim vang lên, màn hình xuất hiện tấm bia trinh tiết mà nhà Tằng coi đó là vinh dự cao nhất, không tiếc dùng mạng bảo vệ, lúc này tấm bia đó như biến thành thực, đè lên người cô.

Thời đại này chẳng còn ai yêu cầu cái trinh tiết đó nữa, ngay cả ông nội là người thời đại cũ cũng không phải là đại biểu thế lực phong kiến ngoan cố như lão thái gia nhà họ Tằng, nếu Lý Thục Nguyệt muốn tái giá, Tần gia không ngăn cản, nhưng một số chuyện khỏi phải nghĩ.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch