Chương 591: Không chỉ biết đọc kinh bằng ngoại ngữ. (1)
...
Hôm qua Tần An ngủ quên trên ghế sô pha, sáng dậy trên người có thêm một cái chăn nhung ấm áp, trong lòng có thêm một tiểu mỹ nhân.
Tần An bế Tần Thấm vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, hai chú cháu ra bàn ăn sáng, hai chị em không nhìn nhau, không phải là ngượng ngùng hay lung túng, là cái gì đó khang khác, Tần An ngồi đối diện với Lý Thục Nguyệt, chỉ có tiếng Tần Thấm ríu rít.
Ăn xong Tần An đẩy cửa sổ ra, hít sâu một hơi không khí lạnh, một cái rùng mình từ chân lên đầu xua hết cơn buồn ngủ còn sót lại, trời thật lạnh, tới ngay cả chim sẻ cũng lười không kêu nữa, vẫn nghe thấy tiếng Đường Mị đọc sách ở ban công tầng trên, Tần An ở phía dưới gọi vọng lên:
- Hôm nay tôi đưa Tần Thấm đi học, đi cùng không?
- Đi vòng qua tiểu học thí điểm rồi tới trường à?
Đường Mị có vẻ nghi hoặc:
- Cậu có ý đồ gì?
- Không có gì, ba người đi cùng nhau, tôi không phải bế Tần Thấm, nếu một mình tôi đi, Tần Thấm đi được hai bước là leo lên người tôi rồi.
Bên trên không có tiếng đáp lại, Tần An nghĩ đại khái Đường Mị đang cười trộm, một lúc sau mới có tiếng Đường Mị:
- Được.
Tần Thấm rất thích chú, cũng rất thích chị Đường Mị, bàn tay nhỏ nắm ngón tay hai người, nhún nhảy đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây.
Thành phố Lâu Tinh có cây xanh quanh năm, điều duy nhất không hay là ánh mặt trời không chiếu xuống được đường đi bộ, ánh sáng vất vả len lỏi qua tán lá dày chỉ còn đốm nhỏ yếu ớt, chẳng làm ấm được người, đi một lúc Tần An hắt hơi rõ to.
- Đến trường tôi pha cho ít trà gừng.
Đường Mị chẳng quay đầu sang mắt vẫn nhìn đường phía trước:
- Sao lại cảm?
- Hôm qua ngủ ở ghế sô pha... Này, hỏi thăm người khác thì nên có thành ý một chút chứ, ví như quay sang nhìn người ta, lộ ra chút ánh mắt ôn nhu, người nghe sẽ có cảm giác tốt hơn.
Tần An xoa xoa mũi, hơi ngẹt rồi:
- Còn nói năng linh tinh như vậy là chẳng sao cả đâu, sao lại ngủ ghế sô pha? Tối qua Diệp Trúc Lan hay Tôn Tôn tới vậy?
- Sao không nghĩ tới tôi xem TV ngủ quên?
Đường Mị chẳng trả lời.
Đưa Tần Thấm tới trường, gặp phải Ngải Mộ và Trương Dược, Đồng Quan. Ngải Mộ nhìn thấy Tần An, nở một nụ cười với vẻ mong đợi bất ngờ thành hiện thực, không phải là mừng rỡ tới mức khoa trương, cực kỳ khiến người ta xao xuyến...
Đồng Quan ở bên nhìn thấy vẻ mặt đó của Ngải Mộ, sắc mặt ảm đạm, Tần An nói không sai, hai người họ không đủ ưu tú, cho nên quan hệ với Ngải Mộ không thể tiến thêm được, Ngải Mộ luôn bất giác hướng về người khác giới ưu tú hơn, dù không có Tần An, rồi sẽ có người khác ưu tú hơn hai người họ.
- Tôi còn thắc mắc vì sao hôm nay lười bế Tần Thấm rồi, té ra cậu có tính toán trước, sau này ngày nào cậu cũng đi tới đây hả?
Tần An không để ý tới cô, mỉm cười chào hỏi Ngải Mộ và Trương Dược, Đồng Quan. Hai người đó thì hoàn toàn ngó lơ hai người Tần An.
- Đưa Tần Thấm đi học à?
Ngải Mộ mặc áo len cao cổ trắng muốt, quần jean màu đen, đơn giản vẫn xinh đẹp, thậm chí còn có cảm giác hơn lúc mặc váy điệu đà:
- Ừ, không ngờ các bạn cũng đi sớm như thế.
- Hai bạn thường đi cùng nhau sao?
Ngải Mộ nhìn Đường Mị, vừa rồi từ xa đã thấy hai người họ đi rất gần, cảm giác vô cùng thân mật, bây giờ Đường Mị đứng riêng ra một mình, đúng là giả dối:
- Cô ấy chẳng mấy khi đi học, làm sao mà thường được? Chẳng qua là sống tầng trên nhà tôi, nên hay gặp nhau.
Tần An nói hơi khoa trương, nhưng Đường Mị đúng là toàn làm theo ý thích, bỏ học không ít:
- Thì ra ở trên nhà bạn.
Ngải Mộ gật gù, sau đó mỉm cười:
- Tần An, bạn tới nhà mình rồi, hôm nay tan học tới nhà bạn chơi nhé.
- Ừ, Trương Dược, Đồng Quan, hai cậu cũng tới nhé.
Đi cùng nhau mà có hai người sắc mặt khó coi nhìn mình chằm chằm không nói không rằng, không khí rất ngại ngùng, Tần An mời:
- Hai cậu ấy hẹn nhau chiều đi chơi bóng rổ rồi.
Ngải Mộ rõ ràng không muốn hai người đi cùng, Trương Dược, Đồng Quan gật đầu xác nhận.
Tần An nhún vai, chuyện này y không giúp gì được, hai người này lại chẳng phải là Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên, y chẳng có tam tinh đi giúp đỡ mỗi một người gặp trở ngại tình cảm.