Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tâm Động

Chương 593: Cuộc họp cán bộ lớp 156. (1)

Chương 593: Cuộc họp cán bộ lớp 156. (1)



...

Đó là cô gái làm người ta nhìn không thấu, có quá nhiều sắc thái thần bí, Đường Mị từng nói Tần An đi học vì cái gì cho lãng phí thời gian ? Tần An cũng nghĩ như thế về Đường Mị, ít nhất y còn có mục đích rõ ràng, vì làm vui lòng cha mẹ, vì muốn ở bên Diệp Trúc Lan và Tôn Tôn, y cũng thích cuộc sống này, còn Đường Mị, vì cái gì? Tần An không nghĩ ra.

Thực sự là cuộc nói chuyện không thú vị chút nào hết, chỉ có Trương Dược và Đồng Quan đi sau thấy Đường Mị làm Tần An sượng mặt thì hả dạ lắm.

- Lớp trưởng, bạn định biểu diễn tiết mục gì?

Thái độ của Đường Mị làm người ta không yên tâm đươc, Ngải Mộ gọi với theo:

- Tạm thời chưa nghĩ ra.

- Thế mà bạn đã dám nói chắc nịch rồi.

Ngải Mộ bất mãn:

- Để cả lớp cùng trao đổi.

- Vừa rồi chẳng phải bảo mình phụ trách ạ, giờ lại xen vào làm gì thế?

Ngải Mộ nghẹn lời, cô hoàn toàn không muốn để Đường Mị đại biểu lớp 156 tham gia hội diễn văn nghệ với thái độ qua loa như thế, Đường Mị nhìn thế nào cũng không giống có tài năng ở mặt này. Thử tưởng tượng một người ngồi thu lu một mình ở góc lớp, suốt ngày hoặc vùi đầu đọc sách, hoặc ngây ra nhìn trời đất, ăn mặc thì quái dị, hành vi khác thường, ai có thể yên tâm để cho tham gia hội diễn văn nghệ được?

Chuyện này quyết không thể để Đường Mị một mình phụ trách.

Suốt cả ngày hôm đó Ngải Mộ nhiều lần thuyết phục Đường Mị đừng cố chấp ý mình làm mấy thứ lập dị, nhưng thái độ Đường Mị vẫn như trước giờ, coi lời cô như nước đổ đầu vịt. Cao trung không phải sơ trung hơi chút đi mách giáo viên, nếu Ngải Mộ đi tìm Cung Lâm Tường, chưa chắc thay đổi được gì mà còn bị cho là thiếu năng lực phối hợp tổ chức và giao tiếp. Thế nên cô vắt óc suy nghĩ làm sao để khuyên Đường Mị hợp tác với cả lớp tìm ra tiết mục phù hợp, đến khi thấy cái đuôi ngựa cao ngạo của Tôn Tôn lướt qua cửa lớp mình, hai mắt liền sáng lên.

Hôm đó đến giờ tan học, Đường Mị bất ngờ giữ toàn bộ cán bộ lớp lại để họp, đây là cuộc họp cán bộ lớp đầu tiên của 156, có đầy đủ tất cả mọi người, cán bộ học tập Tần An, cán bộ tuyên truyền Ngải Mộ, cán bộ thể dục Hồ Đan Huy, cán bộ đoàn Trần Linh, cán bộ kỷ luật Triệu Tương, cán bộ lao động Dương Xuân.

Đợi toàn bộ học sinh khác rời lớp, Đường Mị đi lên bục giảng nhìn quét mắt qua một lượt:

- Mọi người đều biết, trước kỳ nghỉ Tết Tây, trường học sẽ tổ chức hội diễn văn nghệ, lãnh đạo trường, cùng với lãnh đạo giáo ủy nhận lời mời, cùng nhân vật xã hội và chính phủ tham dự. Đây là việc có quan hệ trọng đại, thầy Cung giao nhiệm vụ này cho mình, hi vọng mọi người cùng thương lượng, lấy mục tiêu tiết mục lớp 156 chúng ta là giành giải nhất của hội diễn. Mọi người có ý kiến nghì cứ thoải mái nói.

Tần An ngạc nhiên vô cùng, thái độ này của Đường Mị hoàn toàn khác buổi sáng, cái gì khiến cô gái luôn việc mình mình làm không quan tâm tới người khác lại thay đổi như vậy?

Không chỉ Tần An, cả đám cán bộ lớp ngơ ngác nhìn nhau, ngoại trừ lần quân huấn Đường Mị cầm que đánh người, cô đã bao giờ thể hiện mình có chút liên quan gì tới lớp 156 này đâu, không tính chuyện thi thoảng tới cái chỗ ở góc lớp ngồi, đôi khi biến mất lúc nào cũng không ai rõ.

- Hồ Đan Huy, bạn nói xem...

Đường Mị đợi lúc chẳng thấy ai phát biểu liền chỉ tên điểm danh:

- À, à.. ờ, biểu diễn tương thanh đi...

Hồ Đan Huy hơi ngập ngừng, anh chàng to con này rất ngán cô lớp trưởng nhỏ nhắn có khuôn mặt đơ đơ ngốc ngốc, bị điểm danh đành phải đưa ra kiến nghị:

- Chẳng có gì mới mẻ cả, chúng ta khó mà sáng tác được kịch bản hay, nếu sao chép kịch bản có tiếng, người ta xem rồi không cười nữa, lúc đó ngượng lắm.

Bí thư đoàn Trần Linh phản đối ngay:

- Triệu Tương, bạn nói xem.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch